Kết quả 1 đến 8 của 8

Chủ đề: Cựu cầu thủ xứ Thanh và những ngã rẽ cuộc đời

  1. #1
    Ngày tham gia
    May 2008
    Bài viết
    2,588
    Cảm ơn
    1,177
    Cảm ơn 3,940 lần trong 881 bài viết

    Mặc định Cựu cầu thủ xứ Thanh và những ngã rẽ cuộc đời

    Bài 1: Ngọc Thanh "Nỗi niềm nửa đường đứt gánh"



    Ngọc Thanh hạnh phúc bên gia đình. (Ảnh do nhân vật cung cấp).


    Trưởng thành từ trung tâm đào tạo bóng đá trẻ của LĐBĐ Thanh Hóa, 16 tuổi được gọi vào tuyển U17 quốc gia tham dự giải vô địch U17 Đông Nam Á năm 2005. Cũng năm đó Thanh chính thức lên chơi ở đội 1 bóng đá Thanh Hóa.

    Sinh ngày 14/3/1988 tại Bỉm Sơn, sự đam mê và năng khiếu chơi bóng giúp Thanh lọt vào mắt xanh của các tuyển trạch viên thuộc trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Thanh Hóa. Năm 2002 Thanh theo thầy Cẩm Hùng về trung tâm học tập, rèn luyện. Thể hình, thể lực tốt cùng lối chơi xông xáo, không ngại va chạm, Thanh bộc lộ tố chất của một trung vệ đầy triển vọng, gần 2 năm sau Thanh là cầu thủ đầu tiên cùng lứa với Mai Xuân Hợp, Hoàng Đình Tùng, Mai Tiến Thành… được "lên tuyển" (U17).

    Đó là những năm tháng tươi đẹp nhất trong sự nghiệp cầu thủ của Thanh, tiếc rằng nó chẳng kéo dài được lâu. Sự trưởng thành nhanh chóng của Mai Xuân Hợp cùng sự nổi trội ở lối chơi thông minh, khoa học của Hợp đã đẩy dần Ngọc Thanh ra xa vị trí trung vệ sở trường của mình, Thanh bắt đầu được thử nghiệm ở hai bên cánh. Dù rất cố gắng nhưng ở vị trí mới, Thanh đã không đảm đương tốt nhiệm vụ của một hậu vệ biên. Có lẽ đây cũng là dấu mốc đầu tiên cho những thăng trầm mà Thanh gặp phải trong nghiệp quần đùi, áo số của mình. Cậu bé Thanh được "cưng chiều, tung nựng" ngày nào giờ thui thủi, lặng lẽ nhìn các bạn thân của mình lần lượt "lên tuyển". Thiếu sự động viên kịp thời, do những suy nghĩ bồng bột của tuổi trẻ, Thanh bắt đầu mặc cảm, buông xuôi.

    Những năm V.League sặc mùi "kim tiền", là sân chơi của các ông bầu đại gia nhảy sang làm bóng đá vì thương hiệu, không ít các cầu thủ Thanh Hóa chỉ sau một bản hợp đồng chuyển nhượng đã trở nên giàu có. Trong khi Xuân Hợp, Tiến Thành, Đình Tùng được nhiều CLB tại V.League săn đón với những bản hợp đồng "khủng", thì Ngọc Thanh phải "vật vã" gồng mình chỉ để mong giữ được suất đá chính. Thời HLV Trần Văn Phúc còn ở Thanh Hóa, Thanh vẫn thường ra sân thi đấu, nhưng không lần nào được đá lại ở vị trí yêu thích của mình, ngay cả khi Mai Xuân Hợp đã "về" đầu quân cho Thể Công. Cũng vì thế, trong sinh hoạt và tập luyện Thanh bắt đầu dính "phốt". Và cái phốt khiến cầu thủ cao 181cm, nặng 75 kg phải sớm từ giã giấc mơ của cuộc đời mình là cái "phốt" dưới thời HLV Triệu Quang Hà.

    Thanh kể: "Lúc đó đội "nát" lắm rồi, hệ luỵ từ cách làm bóng đá "nửa mùa" của Xi măng Công Thanh. Anh Hà về "cầm" đội thay anh Tiến (HLV Nguyễn Văn Tiến), thua liên tiếp mấy trận. Em cũng chưa được đá trận nào dưới quyền chỉ đạo của anh ấy, vả lại hồi đó em có buông thả trong sinh hoạt, thể lực xuống nhiều. Đêm trước ngày thi đấu với SLNA tại Vinh, em "xé rào" ra ngoài ăn nhậu với đám bạn, tới quá khuya mới về, vì cứ đinh ninh là mình sẽ ngồi dự bị. Ai dè sáng hôm sau, họp đội, mới biết anh Hà xếp em đá chính, tin thì vui mà em không sao vui được, đầu óc còn đang quay cuồng, mắt cay xè vì thiếu ngủ, lúc ra sân, em chơi hệt kẻ mộng du. Trận đó đội mình thua SLNA tới 5-1. Sau này em cứ nghĩ, giá như lúc đó em dám nói thật với anh Hà rồi xin anh ấy bố trí người khác đá, có thể kết quả sẽ khác đi”.

    Tôi hỏi Thanh: "Sau đó thì sao? Thanh có giành lại được sự tín nhiệm của ban huấn luyện?".

    Cười buồn, Thanh đáp: "Sau trận đó anh Hà không mắng, nhưng em biết anh ấy giận lắm, mà đa số HLV đều thế, họ không nói nhưng sẽ không trao cơ hội cho mình nữa, em không được ra sân cho đến hết mùa giải. Mãi đến khi Thanh Hóa tiếp nhận chuyển giao Thể Công từ Viettel, em có tên ở đội 2 với anh Thanh Tùng, Thành Dũng… cho Xuân Thành Hà Tĩnh mượn chơi ở giải hạng nhất thì mới được thi đấu trở lại".

    Trở về Thanh Hóa sau một năm khoác áo Xuân Thành Hà Tĩnh, Thanh được ông Trần Quốc Hưng (lúc bấy giờ về lại CLB bóng đá Thanh Hoá làm Giám đốc điều hành) ký nháp bản hợp đồng có giá trị 1 năm, tuy nhiên những thay đổi chóng mặt về nhân sự ở bóng đá xứ Thanh hồi đó khiến Thanh bất ngờ thất nghiệp. Ông Lê Thuỵ Hải sau khi về Thanh Hoá đã loại Thanh khỏi danh sách cầu thủ của đội. Một ngày cuối năm 2010, sau bữa cơm trưa, Thanh nhận quà chia tay của CLB - chiếc phong bì có 500.000 đồng rồi bước qua cánh cổng CLB Bóng đá Thanh Hóa. “Em chính thức "ra đường" từ đó”, Thanh chua chát nhớ lại.

    Rời CLB, cảm giác hụt hẫng xen lẫn cay đắng và mặc cảm khiến Thanh không dám về gặp bố mẹ mà tá túc tại nhà bố mẹ nuôi ở phố Phan Bội Châu (T.P Thanh Hóa). Sau nhiều đêm trằn trọc, suy tính, Thanh hạ quyết tâm trở lại với đời cầu thủ, với trái bóng tròn. Mai Tiến Thành (thời gian này đang thi đấu cho V. Ninh Bình) đã giúp Thanh có nơi ăn ở và tập luyện nhằm phục hồi thể lực, kỹ năng với trái bóng, kế tiếp lại giới thiệu Thanh đến Bình Dương xin việc.

    Vào Nam, Thanh không chỉ đến Bình Dương mà còn gõ cửa nhiều CLB khác. Có lần, tưởng chừng số phận đã mỉm cười với Thanh khi một CLB "tên tuổi" đã đồng ý tiếp nhận sau khi cho Thanh thử việc, tuy nhiên, sau vài cú điện thoại ra CLB chủ quản cũ dò hỏi thông tin, họ lại từ chối ký hợp đồng. Điểm dừng chân cuối cùng trong hành trình "Nam tiến" của Thanh là Vũng Tàu - nơi Thanh có thể làm thuê để kiếm sống và đi đá phủi cho một số đơn vị có nhu cầu.

    Hơn 2 năm phiêu bạt, tìm chốn nương thân cùng khát khao được trở lại với trái bóng tròn - niềm đam mê cháy bỏng từ thuở thiếu thời, cuối cùng Thanh trở về Thanh Hoá.

    Thời điểm đó, như Thanh tâm sự: "Mọi cánh cửa để trở lại làm cầu thủ chuyên nghiệp đã đóng sập”.

    Không muốn trở thành gánh nặng của các cầu thủ đàn anh, đám bạn cùng trang lứa lâu nay vẫn cưu mang, giúp đỡ và nhất là không muốn để bố mẹ phải lo nghĩ thêm, Thanh chấp nhận số phận, trở về Bỉm Sơn tìm cách lập nghiệp.

    Thanh được bố mẹ mua cho một mảnh đất 100 m2 ở phường Ba Đình, cuối năm 2012 Thanh xin phép bố mẹ cho xây dựng một phòng tập thể hình trên lô đất đó và đầu tư hệ thống trang thiết bị trị giá gần 400 triệu đồng. Khi phòng Gym đi vào hoạt động ổn định, có thu nhập đều đặn, cũng là lúc Thanh xây dựng gia đình (tháng 6/2013). Bây giờ thì cặp vợ chồng trẻ đã có cậu con trai kháu khỉnh 9 tháng tuổi. Cựu hậu vệ có số phận "long đong" đang sống hạnh phúc bên cạnh những người thân yêu nhất của mình.

    Về công việc hiện tại, Thanh cho biết: "Thực ra ban đầu kế hoạch của em là "làm" sân cỏ nhân tạo, vừa kinh doanh vừa phục vụ cho niềm đam mê chơi bóng của mình, nhưng vì không có địa điểm, vốn đầu tư lại vượt quá khả năng, nên mới chuyển sang kinh doanh phòng Gym. Cũng may là Bỉm Sơn đã có CLB thể hình từ trước và phong trào tập thể hình đang phát triển nên công việc của em cũng có thuận lợi. Hiện em đang cùng anh em xây dựng đội bóng "phủi" cho CLB thể hình của mình"…

    Chia tay, Thanh siết chặt tay tôi: "Nhất định sau này khi con trai lớn lên, em sẽ luôn luôn nhắc nhở, dạy bảo để cho con không phạm phải những sai lầm đáng tiếc từ sự bồng bột của tuổi trẻ để rồi phải ân hận như Thanh - sớm từ giã giấc mơ của cả cuộc đời ".

    Thanh Phúc (Báo Văn hoá & Đời sống Thanh Hoá)
    Tự biết đủ thì không thấy thiếu

  2. Có 10 thành viên cảm ơn matmotchiecgiay vì bài viết hay này:

    Dương Lê Kim (09-12-2014),Dr Le (03-12-2014),jerrymouse (10-12-2014),KG_BS (09-12-2014),Kienseed (15-12-2014),Mr Chau (28-12-2014),Mr Nem (03-12-2014),Quê nhà tôi ơi! (05-12-2014),Tú bờm (11-12-2014),ThietDS (02-12-2014)

  3. #2
    Ngày tham gia
    Jun 2008
    Vị trí hiện tại
    Sông nhà Lê
    Bài viết
    4,953
    Cảm ơn
    2,375
    Cảm ơn 3,899 lần trong 1,388 bài viết
    Blog Entries
    1

    Mặc định

    Một bài viết sâu sắc thức tỉnh cho những ai vốn coi nhẹ lề lối sinh hoạt của đời cầu thủ.
    Giá như thời gian có quay ngược lại được, ắt hẳn Ngọc Thanh sẽ không còn phải ân hận như bây gìơ?

  4. Có 2 thành viên cảm ơn Dr Le vì bài viết hay này:

    Kienseed (15-12-2014),Tú bờm (15-12-2014)

  5. #3
    Ngày tham gia
    May 2008
    Bài viết
    2,588
    Cảm ơn
    1,177
    Cảm ơn 3,940 lần trong 881 bài viết

    Mặc định Bài 2: Đồng Huy Thái: Ám ảnh từ cơn ác mộng “ngồi khán đài”

    Thái được biết đến như là một trong những “công thần” của bóng đá xứ Thanh giai đoạn 2005 - 2008 khi mà bóng đá Thanh Hóa thăng hoa, đoạt ngôi á quân giải hạng nhất quốc gia 2006, giành suất chính thức lên chơi V.league sau 12 năm chờ đợi và trụ hạng thành công 2 mùa bóng sau đó.



    Rời nghiệp quần đùi, áo số, Thái giờ đây là ông chủ của nhà hàng thịt chó.


    Sinh ra ở Tượng Văn (Nông Cống), có chiều cao lý tưởng, Thái là một cầu thủ có khả năng bao quát trận đấu, kỹ năng phát động tấn công và sút phạt tốt, có thể chơi ở nhiều vị trí. Khởi nghiệp quần đùi áo số, Huy Thái đảm nhiệm vị trí trung vệ, hơn 2 năm sau (năm 2005) HLV Trần Văn Phúc đẩy anh lên đá ở hàng tiền vệ.

    Trong vai trò tiền vệ trụ, Thái thi đấu hết sức thành công, liên tiếp trong những năm từ 2006 - 2008 Thái có tên trong danh sách của đội tuyển Olimpic, đội tuyển quốc gia tham dự các giải đấu quốc tế. Tuy nhiên, số lần lên tuyển lại tỷ lệ nghịch với thời gian Thái được thi đấu chính thức trong những lần lên tuyển đó.

    Còn nhớ năm 2007, người hâm mộ xứ Thanh bất ngờ (lẫn bất bình) khi HLV Riedl loại Thái khỏi danh sách đội tuyển Olympic quốc gia. Giới chuyên môn và truyền thông khi đó cho rằng nguyên nhân Thái bị loại là do lối chơi không hợp với kế hoạch toàn cục của vị HLV người Áo, chứ ít ai biết rằng chính Thái đã chủ động đến gặp ông Riedl “xin” được rời đội tuyển.

    Sau này, giải thích cho hành động của mình, Thái tâm sự: “Lên tuyển khá nhiều nhưng toàn phải ngồi dự bị, họa hoằn lắm mới được vào sân 5 - 10 phút cuối trận. Cảm giác không được trọng dụng trái ngược hoàn toàn với khi thi đấu ở CLB khiến tư tưởng bất mãn nảy sinh”…

    Trong một lần không làm chủ được bản thân cùng với sự trợ giúp đắc lực của “ma men”, Thái “ngất ngưởng” gõ cửa phòng HLV trưởng xin trở về phục vụ CLB chủ quản với lý do không được tin tưởng, tạo cơ hội cống hiến nhiệt huyết của mình trong màu áo đội tuyển. Một ngày sau Thái được “toại nguyện”.

    Sinh năm 1985, Thái thành danh sớm, và cũng lập gia đình khá sớm so với đồng đội cùng lứa. Cuối năm 2007, Thái se duyên cùng cô giáo Nguyễn Thị Bích Ngọc (quê T.P Thanh Hóa), năm 2008 “lên chức” bố.

    Năm 2008 là năm thứ 2 liên tiếp đội bóng Thanh Hóa trụ hạng thành công. Hết mùa giải, do những khó khăn về tài chính, sự bất cập trong cách làm bóng đá của nhà tài trợ Xi măng Công Thanh (thay thế Halida từ giai đoạn 2 V.league 2008) hàng loạt trụ cột của đội bóng xứ Thanh ra đi tìm bến đỗ mới, và Thái trong số đó.

    Nhận lời mời của HLV Triệu Quang Hà, Thái ra thủ đô đầu quân cho CLB Hà Nội T&T và nhận khoản lót tay 1,3 tỷ đồng, nhiều gấp 4 lần số tiền Thái có thể nhận được nếu tái ký hợp đồng để ở lại quê hương thi đấu.

    “Khi quyết định về T&T, cứ đinh ninh là mình đã lựa chọn đúng, nhưng những biến cố xảy ra sau đó ở CLB mới và sự thay đổi nhanh chóng về cơ chế ở bóng đá Thanh Hoá, mới thấy mình thêm một lần nữa vội vàng và xốc nổi. Biết đâu nếu hồi đó ở lại Thanh Hóa thì đến bây giờ mình vẫn đang là cầu thủ”, Thái trải lòng.

    Con người đâu thể biết trước được những điều sẽ xảy đến với mình trong tương lai, Thái cũng vậy. Nhận tiền lót tay, Thái về Thanh Hóa mua nhà ở phường Đông Vệ, số tiền còn lại đưa vợ dằn túi nuôi con rồi mau chóng quay lại tập luyện cùng đồng đội mới với bao háo hức và hy vọng… Thế nhưng V.League 2009 đã qua 6 vòng đấu mà Thái vẫn chưa một lần được ra sân. HLV Triệu Quang Hà cho rằng, Thái cần tập luyện thêm một thời gian nữa cho phù hợp với sơ đồ chiến thuật phù hợp với triết lý bóng đá của ông……

    Khi Thái còn chưa kịp “thấm” triết lý bóng đá của người thầy mới thì Triệu Quang Hà đã bị Hà Nội T&T sa thải, HLV Nguyễn Hữu Thắng được đưa về thay thế. Những tháng ngày đầy đọa của chàng tiền vệ tài danh xứ Thanh ngày nào thực sự bắt đầu.

    Mất suất đá chính, hoạ hoằn lắm mới được ngồi ghế dự bị, vị trí của Huy Thái lúc này là khán đài - nơi anh có thể “thoải mái” gặm nhấm nỗi buồn của một người thừa. Số phận cũng khéo bỡn cợt con người bởi khi Thái bị “ép” làm khán giả ở Hà Nội T&T, thì Triệu Quang Hà lại hồi hương làm HLV cho đội bóng Thanh Hóa.

    Hơn một năm “ngồi khán đài”, cũng không thể ra đi vì các điều khoản ràng buộc trong hợp đồng, Thái về quê trông con giúp vợ. Đối với một cầu thủ, việc không được ra sân thi đấu khi sức lực tràn trề và khát khao cống hiến, quả là một cực hình, khiến con người ta sao tránh khỏi những suy nghĩ bi quan, Thái cũng vậy… rất may, người bạn đời của anh đã luôn an ủi, động viên và khơi dậy trong anh niềm tin và hy vọng về một tương lai sáng sủa hơn sẽ đến trong một ngày nào đó…

    Rồi thì ngày đó cũng đến, năm 2010 sau khi nhận lời dẫn dắt Hòa Phát V&V ở giải hạng nhì, HLV Nguyễn Văn Tiến - người thầy cũ của Thái ở Thanh Hóa “đưa” anh trở lại với sân cỏ. Ngoài số tiền bỏ ra cho Hà Nội T&T để giải phóng Thái khỏi bản hợp đồng vẫn còn hiệu lực, CLB Hòa Phát V&V còn “tặng” Thái một số tiền kha khá.

    Sau khoảng thời gian dài nghỉ thi đấu, sân chơi hạng nhì là môi trường lý tưởng để Thái bắt đầu lại sự nghiệp. Liên tục có tên trong đội hình chính, không phụ công người thầy đã cưu mang, giúp đỡ, tin tưởng mình, Thái nỗ lực tập luyện, thi đấu. Kết thúc mùa giải 2010, Hòa Phát V&V chính thức thăng hạng, nhưng ngay sau đó Hoà Phát V&V chuyển nhượng suất hạng nhất của mình cho ông chủ tập đoàn Xuân Thành - Nguyễn Đức Thụy. Như một số trụ cột khác, Thái được giữ lại đội bóng mới và khoác lên mình tấm áo Sài Gòn Xuân Thành tham dự giải hạng nhất kể từ năm 2011, đúng lúc cơ hội trở lại V.League đối với Huy Thái tưởng như đã đến rất gần.

    Thời điểm đó, bầu Thụy không giấu diếm tham vọng đưa Sài Gòn Xuân Thành lên chơi tại giải đấu cao nhất của bóng đá Việt Nam, sẵn sàng bỏ ra hàng trăm tỷ đồng cho mục tiêu tăng cường lực lượng. Kế hoạch “gom sao” của bầu Thụy và sự chuyển giao quyền lực trên băng ghế huấn luyện vô tình khiến Thái lần nữa biến thành “người thừa”. Công bằng mà nói, bấy giờ phong độ của Thái hoàn toàn bị lấn át bởi những tài năng (cả ta lẫn tây) mà bầu Thụy đưa về.

    Suốt giai đoạn 1 của mùa giải 2011 không được sử dụng, Thái quyết định treo giầy, giã từ sân cỏ.

    Về Thanh Hóa được vài tháng, chưa kịp tìm cho mình một công việc để nuôi sống bản thân, đỡ đần cho vợ, Thái đã phải tiếp nối những ngày tháng lo âu, tất tả của mình khi các bác sỹ phát hiện khối u máu trong gan của cậu con trai thứ hai mới gần 9 tháng tuổi. Không thể phẫu thuật vì khối u nằm ở vị trí nguy hiểm, sau hơn một năm liên tục vào ra bệnh viện, con trai của Thái phải dùng thuốc hàng ngày để ngăn khối u phát triển.

    Thời gian này, gia đình nhỏ của Thái đã dần ổn định lại cuộc sống. Thái vẫn thường nói số anh có “quý nhân phù trợ”. Cuối năm 2012, người bạn mới quen ở sân bóng phủi sau khi biết được hoàn cảnh của anh đã thu xếp cho Thái vào làm hợp đồng ở Trung tâm đào tạo và sát hạch lái xe thuộc Học viện Cảnh sát (Hoàng Long, T.P Thanh Hóa) nơi anh công tác. Gần đây lại giúp đỡ vợ chồng Thái mở nhà hàng đặc sản “thịt chó mẹt hương vị Phú Thọ”.

    Nhà hàng đặc sản của Thái được mở tại ngôi nhà mà anh mua bằng số tiền lót tay nhận từ CLB Hà Nội T&T năm 2008. Hà Nội T&T cũng là nơi tiền vệ tài danh một thời của bóng đá xứ Thanh bắt đầu cơn ác mộng “ngồi khán đài” để rồi phải treo giầy 3 năm sau đó ở độ tuổi được coi là “chín” nhất trong cuộc đời của một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp.

    Ngôi nhà này cũng là tài sản duy nhất mà Huy Thái có (và giữ được) từ sự nghiệp quần đùi áo số “lận đận” của mình.

    Bài, ảnh: Thanh Phúc
    Báo Văn hoá & Đời sống Thanh Hoá
    Tự biết đủ thì không thấy thiếu

  6. Có 10 thành viên cảm ơn matmotchiecgiay vì bài viết hay này:

    Dương Lê Kim (09-12-2014),Dr Le (09-12-2014),jerrymouse (10-12-2014),KG_BS (09-12-2014),Kienseed (15-12-2014),Mr Chau (28-12-2014),Mr Nem (10-12-2014),Quê nhà tôi ơi! (05-12-2014),Tú bờm (15-12-2014),ThietDS (05-12-2014)

  7. #4
    Ngày tham gia
    May 2008
    Bài viết
    2,588
    Cảm ơn
    1,177
    Cảm ơn 3,940 lần trong 881 bài viết

    Mặc định Bài 3: Hà Hoàng Đảm và những họa - phúc khó lường



    Hoàng Đảm cùng lứa cầu thủ U10.


    Kết thúc mùa giải 2008, bất lực trước thực tế "chảy máu tài năng" của bóng đá xứ Thanh, ông Nguyễn Hữu Thành - Tổng thư ký LĐBĐ Thanh Hóa - người được Sở VH, TT&DL biệt phái về CLB Bóng đá Thanh Hóa "giúp" Xi măng Công Thanh làm Giám đốc điều hành, đã rơi nước mắt khi phải ký những bản thanh lý hợp đồng để Hà Hoàng Đảm cùng một loạt trụ cột của đội bóng ra đi…

    Đến thời điểm đó, dù chưa từng lên "tuyển", nhưng cầu thủ sinh ra từ miền quê Quảng Xương này đã khá nổi danh bởi lối chơi máu lửa, nền tảng thể lực cực tốt, khả năng truyền nhiệt cho đồng đội, và ý chí quyết chiến tới cùng trong mỗi lần ra sân thi đấu. Cũng vì vậy, người hâm mộ xứ Thanh vẫn gọi Đảm là "máy quét" trong vai trò tiền vệ giữa. Bóng đá Thanh Hóa thăng hạng năm 2007, đứng chân tại V.League 2 mùa sau đó có phần đóng góp đáng kể của Đảm.

    Là con út trong gia đình có 4 anh chị em, hồi đó nhà Đảm thuộc dạng hộ cận nghèo, Đảm và các anh chị lớn lên nhờ những mẻ đậu phụ mà bố mẹ cậu thức khuya, dậy sớm ngâm ủ, xay ép rồi mang bán ở chợ thị trấn. Năm 15 tuổi Đảm được nhận vào Trung tâm Đào tạo Bóng đá trẻ Thanh Hóa tập luyện, trưởng thành Đảm chơi ở vị trí hậu vệ phải mấy năm cho đến khi "bố" Dũng (HLV Vương Tiến Dũng) đôn anh lên đá tiền vệ giữa vì nhận thấy khả năng càn lướt và thể lực sung mãn của cậu học trò…

    Mong muốn giúp đỡ bố mẹ, nung nấu ý chí thoát nghèo, Đảm sớm xác định phải nỗ lực hết mình trong tập luyện cũng như thi đấu. Để sống "khoẻ" với nghề, con người ta phải "làm" nghề thật tốt. Những suy nghĩ đơn giản như vậy đã giúp Đảm theo thời gian trở thành một cầu thủ thành danh trong làng túc cầu Việt. Trước mùa giải 2009, trong kế hoạch bổ sung lực lượng nhằm đưa V.Ninh Bình gia nhập sân chơi V.League ông bầu Hoàng Mạnh Trường đưa Đảm vào danh sách tuyển mộ.

    Trước khi tới Ninh Bình, Đảm và Xi măng Công Thanh từng có 3 buổi gặp gỡ, thương thảo hợp đồng mới, số tiền lót tay cao nhất mà bầu Lý dự định chi cho Đảm là 500 triệu đồng nhưng trả trong 3 năm. Không chấp thuận điều khoản này, Đảm đã vượt dốc Xây nhận số tiền lót tay tròn 1 tỷ và hưởng lương 38,5 triệu/tháng.

    Theo Đảm thì bầu Trường thực sự máu bóng đá, và là ông bầu luôn quan tâm, giải quyết nguyện vọng cho "quân" của mình. Sau khi nhận tiền lót tay, Đảm mua đất làm nhà ở phường Ngọc Trạo (T.P Thanh Hoá), bầu Trường biết chuyện, "tặng" Đảm luôn 60 tấn xi măng.

    Những năm tháng còn lĩnh lương cầu thủ thuộc diện "bao cấp", Đảm chỉ giữ lại chút ít vừa đủ cho chi phí sinh hoạt cá nhân, còn thì đưa hết cho mẹ chữa bệnh. Về V. Ninh Bình, các khoản lương thưởng "ngất ngưởng" giúp Đảm có cơ hội xây cho bố mẹ một ngôi nhà 2 tầng khang trang ở quê đồng thời lo cho mẹ một quầy hàng bán quần áo trong chợ thị trấn.

    Năm đầu tiên thi đấu trong màu áo V.Ninh Bình, mới ở vòng đấu thứ 2, Đảm đã dính án kỷ luật sau những lời lẽ "quá đà" đối với trọng tài chính Quốc Hưng trong trận đấu với Hòa Phát Hà Nội, án phạt treo giò ngồi ngoài 5 trận cho Đảm lúc bấy giờ được coi là án điểm, dù thế 2009 cũng là năm Đảm khẳng định tên tuổi của mình trong làng cầu chuyên nghiệp. HLV Đoàn Minh Xương khi đó đánh giá rất cao sức chiến đấu và phong độ của Đảm. Kết thúc mùa giải 2009, V.Ninh Bình vô địch giải hạng nhất. Góp công lớn trong sự kiện này Đảm thực sự "có giá", và vì "được giá" nên Giám đốc điều hành của V. Ninh Bình bấy giờ là ông Trần Tiến Đại đã "bán" anh cho Navibank Sài Gòn (N.SG). Trong phi vụ này bên cạnh tiền lãi mà V.Ninh Bình thu được, Đảm còn nhận lót tay 800 triệu đồng.

    Tới N.SG, Đảm nhanh chóng trở thành trụ cột. Lúc bấy giờ Đảm và Đình Luật là 2 cầu thủ hưởng lương cao nhất đội cùng sự tin tưởng tuyệt đối của BHL. Tuy nhiên sau thành tích bết bát, qua 11 vòng đấu chỉ giành được 6 điểm, N.SG sa thải HLV Vũ Quang Bảo, ông Mai Đức Chung được đón về dẫn dắt đội bóng.

    Gần giống như trường hợp của Đồng Huy Thái, sự chuyển giao quyền lực trên băng ghế huấn luyện tại N.SG lúc bấy giờ đã đẩy Đảm lên vị trí dự bị, giữa Đảm và HLV Mai Đức Chung đã nảy sinh nhiều mâu thuẫn. Kết thúc mùa giải 2010, Đảm chia tay N.SG trở lại Ninh Bình sau khi HLV Nguyễn Văn Sỹ tiếp quản ghế HLV trưởng. Lần thứ hai về đầu quân cho Ninh Bình, Đảm nhận 1.6 tỷ tiền lót tay.

    Đầu năm 2011, Đảm tiếp tục "công cuộc" đưa gia đình thoát nghèo bằng cách về quê mua đất, làm nhà cho người anh trai thứ hai. Cũng thời gian này, Đảm lập gia đình.
    Hết mực chăm lo cho gia đình lớn, nhưng Đảm lại không thể giữ toàn vẹn hạnh phúc tổ ấm của mình. Không tìm được tiếng nói chung, Đảm cùng vợ ra toà.

    Là một cầu thủ rất "giàu sức chiến đấu" nhưng cú sốc ly hôn đã khiến Đảm rơi vào trạng thái chán chường, rồi xuống dần phong độ. Tháng 11/2012, sau hơn 3 tháng bị nợ lương, Đảm (bấy giờ là đội phó) cùng đội trưởng Mai Tiến Thành, đội phó Trần Mạnh Dũng bàn bạc rồi "đứng lên" đòi quyền lợi cho mình và đồng độị.

    Sau sự kiện "đình công" xôn xao dư luận hồi đó, bầu Trường quyết định "trảm" Hoàng Đảm. Hết mùa giải năm 2012, V.Ninh Bình chủ động thanh lý hợp đồng, Đảm từ giã sân chơi V.League và treo giày cuối năm 2013 sau một mùa bóng khoác áo Hùng Vương An Giang ở giải hạng Nhất.

    Trong sự nghiệp của mình, Đảm từng có tên trong danh sách cầu thủ tập trung chuẩn bị tham dự Sea Games 2005 nhưng không qua được vòng sơ tuyển. Năm đó cũng là năm bóng đá Việt Nam rúng động vì vụ án bán độ của Quốc Vượng, Văn Quyến.

    Khi Đảm rời V.Ninh Bình được một thời gian thì CLB này cũng phải giải tán vì vụ 9 cầu thủ tham gia dàn xếp tỷ số tại đấu trường AFC Cup. Hoàng Đảm từng tâm sự: "Họa phúc của con người thật khó lường, nếu năm 2005 không bị gạch tên khỏi danh sách tham gia đội tuyển U23 dự Sea Games, hoặc còn ở lại V.Ninh Bình mùa giải 2013, có thể em không được "lành lặn" như bây giờ". Đảm thân với Bật Hiếu và cũng rất khăng khít với Dũng "ngố" (thủ môn Nguyễn Mạnh Dũng của V.Ninh Bình). Bật Hiếu và Dũng "ngố" lần lượt dính "chàm" trong 2 vụ án bán độ tai tiếng của làng cầu Việt Nam. Không hẳn vì sự cám dỗ của đồng tiền, con người đôi khi vấp ngã chỉ vì nghĩa tình với anh em, bạn bè thân thiết, Đảm thực sự may mắn vì những lần "vắng mặt" đúng thời điểm…

    Sau khi chia tay với người vợ đầu, một năm sau Đảm bắt đầu cuộc hôn nhân thứ hai với cô sinh viên Trường TC Y Hợp Lực. Chưa xin được việc, hiện tại vợ Đảm phụ giúp mẹ chồng kinh doanh quần áo ở chợ thị trấn Quảng Xương. Con gái đầu lòng của họ cũng đã được gần 2 tuổi.

    2 tháng trước đây, Đảm bắt đầu tham gia huấn luyện lứa cầu thủ U10 thuộc Trung tâm TDTT T.P Thanh Hóa. Những kỹ năng, kinh nghiệm thực tế của một cầu thủ chuyên nghiệp đang được Đảm truyền thụ mỗi ngày tới thế hệ cầu thủ tương lai của bóng đá quê nhà. Đảm nói: "Đó cũng chính là mơ ước và hạnh phúc" của anh!

    Thanh Phúc

    Báo Văn hoá & Đời sống Thanh Hoá
    Tự biết đủ thì không thấy thiếu

  8. Có 10 thành viên cảm ơn matmotchiecgiay vì bài viết hay này:

    Dương Lê Kim (09-12-2014),Dr Le (09-12-2014),jerrymouse (10-12-2014),KG_BS (09-12-2014),Kienseed (15-12-2014),Mr Chau (28-12-2014),Mr Nem (10-12-2014),Quê nhà tôi ơi! (10-12-2014),Tú bờm (15-12-2014),ThietDS (16-12-2014)

  9. #5
    Ngày tham gia
    Mar 2013
    Bài viết
    127
    Cảm ơn
    40
    Cảm ơn 280 lần trong 64 bài viết

    Mặc định

    Đề nghị tác giả sản xuất thêm kỳ 4 và các kỳ tiếp theo. Cơm 3 bát là vẫn chưa đủ với người thèm ăn.
    Thấy vui thì vỗ tay vào, thế thôi.

  10. Có 5 thành viên cảm ơn coccoccoc vì bài viết hay này:

    Hoangson64 (11-12-2014),jerrymouse (05-01-2015),KG_BS (16-12-2014),Kienseed (15-12-2014),Tú bờm (15-12-2014)

  11. #6
    Ngày tham gia
    May 2008
    Bài viết
    2,588
    Cảm ơn
    1,177
    Cảm ơn 3,940 lần trong 881 bài viết

    Mặc định Bài 4: Lã Mạnh Tường: Người "mất cắp niềm vui và hy vọng"

    "Quan trọng nhất trong cuộc sống là mình được quyền lựa chọn", Lã Mạnh Tường - cựu tiền đạo đội bóng xứ Thanh quan niệm. 14 tuổi Tường đã chọn nghiệp quần đùi áo số, và đến giờ vẫn không ân hận, chỉ tiếc về những lần "bước hụt" trên con đường đó.



    Lã Mạnh Tường (phải) cùng tác giả. Ảnh: MMCG


    Tường quê Thọ Hải (Thọ Xuân), đến với bóng đá từ những bãi cỏ đồng làng cùng lũ trẻ chăn trâu.

    Năm 1998 Tường được tuyển chọn vào học lớp năng khiếu bóng đá tại Trường Cao đẳng TDTT Thanh Hóa. Bố mẹ Tường bấy giờ vì tiếc sức học của con, vả lại cũng đã có định hướng cho tương lai của Tường, nên không đưa Tường xuống nhập học theo giấy gọi của nhà trường. Sau 3 lần được các thầy lên động viên, thuyết phục, bố mẹ đành chấp thuận để Tường toại nguyện. Vừa học bóng đá Tường vừa học văn hóa ở Trường THCS Quang Trung.

    Rồi Tường có tên trong danh sách đi thi học sinh giỏi toàn tỉnh… Thời gian tập trung huấn luyện trong đội hình U16 quốc gia ở Nghệ An, Tường được bố trí học văn hóa tại một trường ở thành phố Vinh.

    Năm 2001 bóng đá Thanh Hóa vô địch giải hạng nhì, lên hạng nhất quốc gia, năm đó Tường tròn 17 tuổi, có thể chơi tốt ở vị trí tiền vệ tấn công và tiền đạo. Sẵn tư chất thông minh, lối chơi của Tường là sự kết hợp rõ ràng của đầu óc tính toán, sự nhanh nhẹn và kỹ năng xử lý bóng. Tháng 9/2001 Tường là cầu thủ đầu tiên trong lứa cầu thủ nhập học lớp năng khiếu bóng đá năm 1998 được lên chơi ở đội 1. Năm sau Tường được chọn tham dự LG Cup 2002 - giải đấu chuẩn bị cho đội tuyển Olympic quốc gia tham dự Asiad 14 và Sea Games năm 2003, và sau đó tham dự giải bóng đá cup mùa đông tại Italia.

    Từ Italia trở về, Tường tiếp tục thi đấu phục vụ đội bóng quê nhà. Trong trận đấu cuối mùa giải với đội Ngân hàng Đông Á, Tường gặp phải chấn thương đầu gối.

    Khi vết thương ổn định, Tường cũng không được CLB (lúc đó là Đoàn Bóng đá Thanh Hóa) gọi tập luyện trở lại. Trong danh sách tập trung đội tuyển Olympic quốc gia chuẩn bị cho Sea Games Tường vẫn có tên, nhưng CLB đã không cho Tường lên "tuyển". Chán nản và bồng bột, xốc nổi của tuổi trẻ, Tường bê trễ tập luyện một thời gian.

    Rồi Tường cũng dần bình tâm lại, được HLV Trần Văn Phúc của đội bóng xứ Thanh quan tâm, động viên, giúp đỡ. Tường trở lại tập luyện và nhanh chóng khẳng định vị trí của mình trong đội hình. Mùa giải 2007 đội bóng Halida Thanh Hóa chính thức có tên trên đấu trường V.league, nhưng Tường là cầu thủ thứ 2 sau Mai Tiến Thành rời quê hương đầu quân cho CLB mới.

    Ban đầu, Tường định về Hà Nội T&T nhận số tiền lót tay 300 triệu đồng, hưởng lương 15 triệu đồng/tháng, tuy nhiên sau đó, nối gót Mai Tiến Thành Tường đã về đầu quân cho V.Ninh Bình, nhận số tiền lót tay 500 triệu đồng cùng mức lương tương đương Hà Nội T&T hứa trả.

    Năm 2009, vì muốn có sự phục vụ của Tường, CLB Than Quảng Ninh đền bù hợp đồng cho V.Ninh Bình, ký với Tường bản hợp đồng có giá trị 3 năm kèm theo khoản lót tay 850 triệu đồng, và Tường trở thành cầu thủ của đội bóng đất mỏ.

    Sau 1/3 mùa giải không được ra sân do bất đồng với HLV Đinh Cao Nghĩa, Tường xin nghỉ về quê cùng bạn đầu tư mở công ty mua bán thiết bị tin học.

    Bấy giờ HLV Văn Sỹ Hùng đang "cầm" đội Sài Gòn United, biết chuyện liền liên hệ giải phóng Mạnh Tường khỏi Than Quảng Ninh, và Tường lên đường "Nam tiến" với mức lương 20 triệu đồng/tháng. Từ biến cố bỏ giải của Quảng Ngãi, Sài Gòn United bị trừ 6 điểm và rớt khỏi hạng nhất, rồi giải tán cuối năm đó khiến Tường lần nữa buộc phải xa rời niềm vui sân cỏ. Bên cạnh đó, sự ràng buộc của bản hợp đồng với Sài Gòn United khiến Tường không thể tự do tìm cho mình một CLB mới.

    Năm 2009 cũng là năm bóng đá Thanh Hóa tụt dốc, sau cuộc "đào thoát" ồ ạt của các trụ cột, đội bóng chính thức rớt hạng. Trong nỗ lực vực dậy bóng đá tỉnh nhà, ông Trần Quốc Hưng lại được đưa về làm Chủ tịch CLB Bóng đá Thanh Hóa. Thực hiện kế hoạch củng cố nhân sự, lực lượng cho đội bóng tham dự giải hạng nhất, ông Hưng liên hệ với Tường, rồi xuất 300 triệu đồng "chuộc thân", giải phóng Tường khỏi Sài Gòn United…

    Tường về lại "mái nhà xưa" trong niềm vui tột cùng và, nếu không có gì xảy ra, chắc chắn Tường đã trở thành trụ cột, là nòng cốt của đội như hai bên đã thương thảo trước đó.

    Sự chuyển giao Thể Công kèm suất chơi ở V.League cho Thanh Hóa cuối năm 2009 thoắt biến lực lượng của CLB Bóng đá Thanh Hoá trở nên thừa thãi, và Mạnh Tường cũng thành thứ yếu. Dù được giữ lại trong danh sách cầu thủ tham dự V.league 2010 nhưng Tường chẳng bao giờ được ra sân, có thời gian còn phải xuống chơi cùng đội trẻ. Niềm vui và hy vọng của Tường một lần nữa "bị đánh cắp". Ý nghĩ từ giã "cuộc chơi" bắt đầu đến với Tường thường xuyên hơn trong những đêm thức trắng, trăn trở về cuộc đời.

    Số phận tưởng như đã mỉm cười với Tường khi ông Trần Tiến Đại liên hệ đưa anh đến Sài Gòn Xuân Thành - nơi ông làm giám đốc điều hành. Thế nhưng niềm vui chẳng được bao lâu, ngay sau khi HLV Lư Đình Tuấn về dẫn dắt đội bóng này, Tường bị gạt ra rìa.

    Hơn 2 tháng chờ đợi, không được ra sân, không được lĩnh lương và nhận tiền “lót tay”, Tường quyết định hồi hương, chấm dứt sự nghiệp đầy gian truân, nghiệt ngã của mình. Thêm một lần nữa Tường bị "đánh cắp niềm vui và hy vọng".

    Tường xây dựng gia đình năm 2006, vợ hiện công tác tại Ban Thi đua - Khen thưởng tỉnh. Năm 2007 vợ Tường sinh con gái đầu lòng.

    Sau khi treo giày, Tường làm lái xe cho một ngân hàng trên địa bàn T.P Thanh Hóa. Vị giám đốc ngân hàng này đã động viên, khuyến khích Tường tiếp tục việc học hành. Bây giờ Tường đã là sinh viên năm thứ 3 Khoa Quản trị kinh doanh ĐH Hồng Đức.

    Giờ thì Tường đã nghỉ việc ở ngân hàng để mở quán internet, vừa kinh doanh vừa đi học. Cũng thời gian này Tường được nhận vào Trung tâm TDTT T.P Thanh Hóa làm huấn luyện viên lứa cầu thủ U10, U11.

    Bên cạnh đam mê chơi bóng, ham công nghệ (từng có thời gian nghiện game online), sở thích của Tường là chế biến, nấu ăn, và nấu rất ngon. Mỗi khi thời gian cho phép Tường lại vào bếp.

    Đến giờ Tường vẫn không hối hận về lựa chọn của mình, nhưng vẫn không thôi day dứt: "Nếu như không có những lần bị "đánh cắp niềm vui và hy vọng", chắc chắn Tường sẽ không đến nỗi phải vật vã với nghiệp quần đùi áo số của mình nhiều lần như vậy".

    Âu đó cũng là số phận!

    Thanh Phúc
    Báo Văn hoá & Đời sống Thanh Hoá
    Tự biết đủ thì không thấy thiếu

  12. Có 8 thành viên cảm ơn matmotchiecgiay vì bài viết hay này:

    Dương Lê Kim (17-12-2014),Dr Le (06-01-2015),jerrymouse (15-12-2014),KG_BS (16-12-2014),Kienseed (15-12-2014),Mr Chau (28-12-2014),Quê nhà tôi ơi! (16-12-2014),ThietDS (16-12-2014)

  13. #7
    Ngày tham gia
    May 2008
    Bài viết
    2,588
    Cảm ơn
    1,177
    Cảm ơn 3,940 lần trong 881 bài viết

    Mặc định Bài 5: Đỗ Trọng Hải: Ước mong trở lại với trái bóng tròn

    Năm 1997 tiền vệ trái Đỗ Trọng Hải là thành viên đội U19 Thanh Hoá đoạt chức vô địch giải bóng đá U19 quốc gia. Cùng năm đó anh được "đôn" lên thi đấu ở đội 1 đội bóng xứ Thanh.



    Trọng Hải trên sân bóng “phủi”.


    Hải ít được truyền thông để ý, có thể vì anh chưa từng lên tuyển, cũng có thể vì anh "chín" muộn hơn so với đồng đội cùng lứa, lại khá kín tiếng và ngại nói về bản thân. 18 năm gắn bó với trái bóng, quãng đời cầu thủ của anh diễn ra khá vui vẻ, suôn sẻ, an toàn.

    Quê gốc ở Xuân Lập (Thọ Xuân), sinh ra và lớn lên ở T.P Thanh Hoá. Mẹ của anh là y tá tại cửa hàng ăn uống Ga Thanh Hóa, lúc bấy giờ luôn mong tới ngày con trai mình đặt chân vào giảng đường đại học. Đối với bà, đá bóng chỉ để nâng cao sức khoẻ và giải trí, chứ dứt khoát không phải là một nghề để kiếm sống, vì thế khi Hải là 1 trong số 30 học sinh vượt qua vòng thi tuyển chọn năng khiếu bóng đá toàn tỉnh lứa tuổi U14, bà không vui mà cảm thấy bất an về tương lai…

    Ngược lại với mẹ, cha của Hải rất đam mê và hiểu biết nhiều về môn thể thao "vua". Ông đã khuyến khích, định hướng cho anh trở thành một cầu thủ. Sau này sự nghiệp quần đùi áo số của anh chịu ảnh hưởng rất nhiều từ người cha, cũng là người bạn lớn của mình.

    Sau mỗi trận đấu 2 bố con thường cùng nhau phân tích, đánh giá, rút kinh nghiệm tìm ra những điều cần thiết nhất giúp Hải ngày càng hoàn thiện kỹ năng chơi bóng, bản lĩnh và phong cách thi đấu. Cũng từ những cuộc chuyện trò thẳng thắn, thường xuyên với cha, Hải học được nhiều điều, từ cách đối nhân xử thế đến cách tránh những va chạm không đáng có cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Theo thời gian, anh trở thành thủ lĩnh tinh thần của đội bóng, được mọi người yêu mến, quý trọng. Từ năm 2004 Hải là đội phó, và cùng đội trưởng Nguyễn Thành Dũng là 2 trụ cột dẫn dắt lứa cầu thủ đàn em như Xuân Hợp, Mạnh Tường, Tiến Thành, Đình Tùng, Huy Thái, Hoàng Đảm… thi đấu ở giải hạng Nhất quốc gia rồi lên V.League năm 2007.

    Năm 2008 là năm thăng hoa nhất trong sự nghiệp cầu thủ của Hải khi được HLV Trần Văn Phúc tin tưởng trao băng đội trưởng, và anh liên tục ghi dấu ấn trong những trận đấu quan trọng bằng những pha đá phạt chính xác, những đường chuyền “dọn cỗ” cho đồng đội. Thời gian này, có lúc chàng tiền vệ 29 tuổi (anh sinh ngày 13/6/1979) từng mơ được một lần lên tuyển.

    Kết thúc mùa giải 2009, thương thảo tái ký hợp đồng với Xi măng Công Thanh Thanh Hoá bất thành, Hải ra Bắc đầu quân cho CLB Hà Nội T&T với mức lương 20 triệu đồng/tháng kèm khoản lót tay 600 triệu đồng.

    Cuối năm 2010, "bầu" Đệ chính thức tiếp quản CLB Bóng đá Thanh Hoá, chủ trương đưa cầu thủ gốc xứ Thanh về quê hương phục vụ đội bóng của ông tạo điều kiện cho Hải "hồi hương" tiếp tục sự nghiệp với mức lương khá hậu. Mùa giải 2011, tuy thường xuyên được xếp đá chính nhưng gánh nặng tuổi tác đã ảnh hưởng nhiều đến phong độ của anh, năm 2012 những lần được ra sân của Hải cứ thưa dần, và tháng 7/2012 anh chủ động xin CLB cho kết thúc hợp đồng sớm 1 năm khi ở tuổi 33.

    Khi đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp quần đùi áo số thì Hải đón nhận hung tin, cha anh mắc bệnh hiểm nghèo. Hải kể: "Sau màn lội ngược dòng ngoạn mục (thắng 4-3) trước Boss Bình Định cuối mùa giải 2008, đội bóng chính thức trụ hạng, không kịp chung vui cùng đồng đội, Hải phải cấp tốc lên máy bay ra Hà Nội tới bệnh viện K để chăm sóc bố vừa bắt đầu đợt xạ trị”… rồi ông ra đi vào một ngày đầu năm 2009. Bên cạnh nỗi tiếc thương, sự ra đi của người cha để lại trong anh khoảng trống không gì bù đắp nổi, từ đó anh cũng mất luôn chỗ dựa về tinh thần.

    Nghỉ thi đấu một thời gian ngắn, Hải nộp hồ sơ tới lãnh đạo CLB mong muốn được tham gia huấn luyện lứa cầu thủ trẻ nhưng những vấp váp trong cuộc sống sau khi rời xa sân cỏ, những lời đồn thổi đã khiến Hải đánh mất cơ hội của mình… từ đó anh "trượt khá dài" và chỉ "sực tỉnh" vào cuối năm 2013.

    Quyết tâm cao độ, kèm sự động viên của gia đình, bè bạn, với nghị lực sẵn có, Hải vùng thoát khỏi "khúc cua định mệnh", anh xin vào làm lái xe cho Công ty Thuỷ sản Thanh Hoá với mức lương 6 triệu đồng, mỗi tháng nghỉ 4 ngày tuỳ chọn. Khoản tiền lương này tuy ít nhưng theo anh là ổn định hơn so với thu nhập từ công việc HLV thời vụ hoặc "đánh thuê" cho các đội bóng phong trào. Cũng giống như Lã Mạnh Tường, Hải chấp nhận thực tế chua chát rằng: "Đa số cầu thủ sau khi nghỉ thi đấu, công việc khả dĩ và nhanh nhất mà họ có thể tìm được để tiếp tục cuộc sống là lái xe thuê hoặc làm bảo vệ cho một cơ quan nào đó".

    Bây giờ Trọng Hải cùng vợ và 2 con trai vẫn sống với mẹ ở phố Tây Sơn 3, vợ anh mở một tiệm may nhỏ tại nhà.

    Mới đây, gặp Trọng Hải tại sân bóng phủi, anh hồ hởi cho biết: "Một trung tâm đào tạo bóng đá uy tín có ý tiếp nhận anh vào làm huấn luyện trong thời gian tới, Hải đang hết sức nỗ lực và cố gắng để cơ hội không vuột khỏi tay mình. Ngày trở lại với trái bóng tròn của Hải không còn xa nữa".

    Nghe thế, thấy mừng cho anh.

    Bài, ảnh: Thanh Phúc
    Báo Văn hoá & Đời sống Thanh Hoá
    Sửa lần cuối bởi matmotchiecgiay; 05-01-2015 lúc 01:39 PM.
    Tự biết đủ thì không thấy thiếu

  14. Có 3 thành viên cảm ơn matmotchiecgiay vì bài viết hay này:

    Dr Le (06-01-2015),KG_BS (23-12-2014),Mr Chau (28-12-2014)

  15. #8
    Ngày tham gia
    May 2008
    Bài viết
    2,588
    Cảm ơn
    1,177
    Cảm ơn 3,940 lần trong 881 bài viết

    Mặc định Bài 6: Cựu đội trưởng Nguyễn Thành Dũng: Tiếp nối "Khúc quân hành"

    V.League 2007 Nguyễn Thành Dũng - Cựu đội trưởng đội bóng xứ Thanh được bầu chọn là một trong 5 VĐV xuất sắc nhất lượt đi.



    Thành Dũng (trái) cùng lứa cầu thủ do anh huấn luyện chuẩn bị tham dự giải U19 quốc gia.


    Dũng sinh ngày 23/8/1979 tại T.P Thanh Hóa. Mùa hè 1994, trong lúc chuẩn bị thi vào trường THPT Đào Duy Từ, Dũng đăng ký tham gia và trúng tuyển lớp năng khiếu bóng đá của Trường Cao đẳng TDTT Thanh Hóa. Sau khi cùng đồng đội vô địch U19 quốc gia năm 1997, Dũng chính thức được lên đội 1 bóng đá Thanh Hóa.

    Cũng như đa số cầu thủ cùng lứa U14 năm đó, Dũng vừa học đá bóng vừa học chương trình THPT tại Trường Cao đẳng TDTT Thanh Hóa.

    Biết mình "nhỏ con" hơn các bạn, nên Dũng chuyên tâm tập luyện, ngoài việc "ngốn" gọn giáo án do các thầy soạn dạy, sau khi kết thúc buổi tập, Dũng thường tranh thủ, tận dụng thời gian để rèn luyện thêm. Ở giai đoạn trưởng thành anh cao 170 cm, nặng 64 kg, luôn về nhất trong những cuộc thi tốc độ, và sức bền thể lực với đồng đội. Vị trí chính thức của Dũng là tiền vệ, nhưng khi cần anh có thể đá thấp hơn, trở thành chốt chặn đáng tin cậy trước cầu môn đội nhà. Từ năm 2004 Dũng đã được đeo băng đội trưởng cùng Đỗ Trọng Hải (đội phó) là cánh chim đầu đàn dẫn dắt lứa "đàn em" ở đội bóng Thanh Hóa thi đấu tại giải hạng Nhất quốc gia rồi lên V.League năm 2007.

    Xây dựng gia đình cuối năm 2006, không như phần nhiều cầu thủ thường tăng cân, sa sút phong độ sau hôn lễ, Dũng thi đấu thăng hoa hơn khi còn "độc thân" rất nhiều. 26 vòng đấu mùa giải 2007 anh chỉ nghỉ duy nhất 1 trận vì thẻ phạt. "Đó là do chăm chỉ tập luyện và ý thức giữ gìn, nâng cao thể lực của bản thân", Dũng tâm sự.

    Bóng đá Việt Nam chập chững lên chuyên nghiệp từ năm 2000, vài năm sau đó là thời điểm nhiều đại gia sở hữu khối tài sản hàng ngàn tỷ đồng nhờ sự ra đời và phát triển của thị trường chứng khoán, đã "nhảy" sang làm bóng đá vì thương hiệu. Các đội bóng gắn tên nhà tài trợ xuất hiện ngày càng nhiều và các ông bầu đại gia đua nhau mở chiến dịch "gom" những cầu thủ tài năng về đội bóng mà họ sở hữu… Giai đoạn này Thành Dũng nhận được khá nhiều lời mời chào, những hứa hẹn về mức lương khủng và chế độ đãi ngộ hấp dẫn, trong đó "nặng cân" nhất là từ lãnh đạo CLB Bóng đá Hòa Phát Hà Nội. Tuy nhiên, sau khi suy nghĩ, Dũng đã từ chối để ở lại quê hương.

    Cuối mùa giải 2009 vì những đóng góp, cống hiến cho bóng đá tỉnh nhà, Dũng và các cầu thủ Nguyễn Chí Công, Nguyễn Mạnh Hà, Hoàng Thanh Tùng, Hoàng Đình Tùng… được Chủ tịch UBND tỉnh chỉ đạo đặc cách xét vào biên chế của CLB Bóng đá Thanh Hoá. Cũng năm này, anh hoàn thành khóa học bằng B huấn luyện viên tại Đà Nẵng cùng với Triệu Quang Hà, Lê Huỳnh Đức, Nguyễn Văn Sỹ - những cầu thủ đàn anh thuộc thế hệ vàng của bóng đá Việt Nam.

    Sớm xác định gắn bó đời mình với trái bóng tròn, Dũng tự lên kế hoạch cho mình rồi nỗ lực thực hiện. Có thể nói, Dũng là một trong những cầu thủ rất có quyết tâm, nghị lực và chí tiến thủ. Vừa đảm bảo phong độ thi đấu ổn định trong một thời gian dài, vừa theo học tại Trường Đại học TDTT (Từ Sơn, Bắc Ninh). Năm 2011 Dũng nhận bằng tốt nghiệp.

    Là người có lối sống lành mạnh, tư cách đạo đức tốt, tác phong nghiêm chỉnh, đàng hoàng, Dũng luôn được lãnh đội tin tưởng, đồng đội, bạn bè yêu mến, cầu thủ trẻ kính trọng.

    Khoảng thời gian từ năm 2004 đến 2009 đội bóng có khá nhiều biến động, nhiều lần thay đổi HLV, nhưng anh vẫn luôn được đeo băng đội trưởng. Tâm huyết, khát khao cống hiến cho bóng đá quê nhà và trách nhiệm, tư tưởng lập trường của người đảng viên là nhân tố quyết định để Dũng trong suốt sự nghiệp của mình chỉ thi đấu trong màu áo của đội bóng xứ Thanh.

    Tiếp tục gắn bó với bóng đá trên cương vị huấn luyện, đào tạo lứa cầu thủ kế cận của bóng đá Thanh Hóa, bên cạnh việc truyền thụ những kiến thức về kỹ năng, kinh nghiệm chơi bóng, Dũng luôn chú trọng, thực hiện tốt công tác giáo dục đạo đức, lối sống cho lứa học trò của mình. Đây cũng là chủ trương chỉ đạo từ Chủ tịch CLB Bóng đá Thanh Hóa.

    Anh tâm sự: "Chủ tịch Nguyễn Văn Đệ rất quan tâm đến công tác giáo dục đạo đức, tư cách cho các cầu thủ trẻ, ông luôn căn dặn Dũng và ban huấn luyện rằng các cháu sau khi về tập trung ăn ở, học tập, rèn luyện tại trung tâm thì đa số đều thiếu vắng sự giáo dục từ gia đình, vì thế chúng ta phải quan tâm, chăm lo làm tốt công tác giáo dục đạo đức, tư cách, tác phong, nếp sống lành mạnh cho các cháu. Cầu thủ bóng đá Thanh Hóa phải là những VĐV vừa có tài vừa có đức”…

    Cũng theo Dũng thì ông Nguyễn Văn Đệ thường tranh thủ thời gian đến thị sát các cháu tập luyện, thăm nơi ăn, chốn ở và tạo điều kiện để môi trường đào tạo, học tập, rèn luyện cho các cháu ngày một tốt hơn. Trước mỗi giải đấu, ông đều đến động viên các cầu thủ trẻ nỗ lực, cố gắng hết mình thi đấu vì màu cờ sắc áo của bóng đá tỉnh nhà.

    Sau 4 năm, lứa cầu thủ mà Dũng đào tạo đã dần trưởng thành. Thời gian này thầy trò anh đang ráo riết tập luyện chuẩn bị tham dự giải U19 Quốc gia. Đây là cơ hội tốt để các cầu thủ trẻ có dịp học hỏi, tích lũy kinh nghiệm thi đấu, cũng là dịp để Dũng và các cộng sự trong ban huấn luyện đánh giá, nhìn nhận, rút ra những bài học qúy giá phục vụ cho công tác đào tạo trẻ của mình.

    Kết thúc sự nghiệp thi đấu đỉnh cao, tiếp tục gắn bó, cống hiến tâm sức của mình cho công tác đào tạo lớp cầu thủ kế cận, cựu đội trưởng Nguyễn Thành Dũng là một trong những người đang tiếp nối "khúc quân hành" của bóng đá xứ Thanh.

    Bài, ảnh: Thanh Phúc
    Báo Văn hoá & Đời sống Thanh Hoá
    Tự biết đủ thì không thấy thiếu

  16. Có 3 thành viên cảm ơn matmotchiecgiay vì bài viết hay này:

    Dr Le (06-01-2015),jerrymouse (05-01-2015),ThietDS (06-01-2015)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •