Kết quả 1 đến 3 của 3

Chủ đề: Thực hư những loại ngải “cầu gì được nấy”

  1. #1
    Ngày tham gia
    Jul 2008
    Bài viết
    541
    Cảm ơn
    54
    Cảm ơn 152 lần trong 130 bài viết

    Mặc định Thực hư những loại ngải “cầu gì được nấy”

    Thế giới tâm linh của người xưa

    Ở thế giới của những thầy pháp thời cổ đại tồn tại nhiều bí kíp kỳ lạ. Bùa ngải là một trong số đó, vào thời kỳ đó các thầy pháp được nhiều người vừa kính nể vừa sợ hãi bởi họ sở hữu một “ma lực” có thể điều khiển những âm binh làm hại hoặc phù hộ cho con người. Những câu chuyện liên quan tới việc nuôi ngải, chăm ngải cũng từ đó mà xuất hiện ngày một nhiều thêm. Mặc dù cho đến ngày nay khoa học đã cho thấy “phần nào” đó là những điều hoang đường, nhưng những câu chuyện đồn đại xung quanh chúng vẫn là những điều đầy hấp dẫn và nhuốm màu huyền bí khó hiểu. Căn nguyên của bùa ngải là thuật luyện những giống thực vật đặc biệt và truyền cho chúng những khả năng siêu nhiên để đoán biết tương lai, cải tạo số phận, hay chữa trị bệnh nan y... thời xa xưa khá thịnh hành ở nhiều nước châu Á như Trung Quốc, Ấn Độ và khu vực Đông Nam Á. Người ta gọi đó là luyện ngải và tin rằng ngải giúp con người chế ngự sức mạnh huyền bí.



    Bùa ngải thường gắn liền với những thầy phán cao tay ấn. Ảnh: TL


    Từng có nhiều ý kiến cho rằng, những pháp sư cao thủ dành cả cuộc đời mình để luyện “công lực”. Họ có thể biểu diễn những kỹ năng kinh dị như nhúng tay vào vạc dầu sôi, hay dùng đinh đâm xuyên qua người... Sau khi luyện thành cao thủ, họ sẽ tìm và chăm sóc một số loài thực vật mà theo họ có khả năng đặc biệt để truyền “công lực” siêu việt của mình sang. Các thầy pháp thuộc diện cao thủ bao giờ cũng là tay chuyên luyện bùa ngải hay độc trùng. Thông qua việc nuôi ngải, luyện độc trùng, các pháp sư khẳng định quyền năng của họ, qua đó đánh giá tài cao thấp. Theo những câu chuyện được lưu truyền lại, loại ngải quý hiếm nhất là phù phấn ngải. Đây là một loại thực vật giống hoa lan đất nhưng có bộ rễ lớn hơn, thường mọc trong rừng thẳm. Loại ngải này có một lớp bột mịn phủ trên lá, nếu ai vô ý đụng phải sẽ thấy ngứa ngáy khó chịu, sau đó toàn thân sưng phù, đau đớn trong khoảng 100 ngày sẽ chết nếu không được các vị cao tăng cứu chữa. Loại ngải này rất hiếm, nên được gọi là “Phù phấn ngải” vì lớp bột rất độc trên lá. Nhưng nếu được tôi luyện đúng cách, nó sẽ trở thành một loại ngải cứu người rất quý.

    Những cao tăng muốn tìm được loại ngải này phải vào sâu trong rừng thẳm. Sau khi nuôi trồng, người ta đặt ngải lên bàn thờ và bắt đầu luyện bằng các quyền phép của bản thân. Khi ngải được luyện xong, trong nó sẽ có 2 phần được gọi là thiên năng (năng lực tự nhiên) và linh phù (năng lực của người luyện). Các tay luyện ngải cao cấp còn nuôi ngải bằng trứng gà, hoặc máu gà. Họ cho rằng làm như vậy ngải sẽ mạnh hơn. Nhưng với những người non tay, cách luyện này có thể gây nguy hại cho chính họ. Phù phấn ngải luyện xong dùng để trị bệnh mất trí, hoảng sợ, thậm chí có thể tìm được người bị mất tích.



    Hình ảnh cây ngải cầu tài được nhiều người săn lùng và được coi là sẽ mang lại may mắn cho gia chủ. Ảnh: TL


    Những loại ngải quý

    Một loại ngải được cho là còn quý hiếm hơn Phù phấn ngải và đã bị thất truyền hàng trăm năm là Bạch đại ngải. Người ta cho rằng Bạch đại ngải mọc ở đâu thì các loài thú dữ đều hoảng sợ và không dám sinh sống ở quanh đó. Nếu ai đó trồng loại ngải này mà không biết về tu luyện thì sẽ nguy hại cho bản thân. Trước khi nhổ cây, phải ngâm một bài bùa chú, nếu loài ngải này mà được một đại cao tăng có uy lực khiển thiên (điều khiển cả trời đất) luyện thì sẽ có thể giúp con người cải tử hoàn sinh, trường sinh bất lão...

    Về cơ bản việc luyện ngải đối với những đại pháp sư cao tăng, có uy đức đều nhằm mục đích cứu người, Tuy nhiên, cũng có những pháp sư chạy theo vụ lợi cá nhân thường luyện một loại ngải hại người, đó là ngải yêu để “lừa tình”. Những người bị trúng ngải yêu có dáng điệu luôn suy tư, hờ hững với xung quanh. Một số loại ngải được cho là hay bị các pháp sư sử dụng vào các công việc mờ ám như Mê tâm ngải có tác dụng làm u mê con người. Cây mê tâm lá màu xanh sẫm to bản, hình cái kiếm, hoa màu tím đen có đốm trắng, có mùi hắc rất khó chịu. Người trúng ngải này sẽ mất ăn mất ngủ, tâm thần bấn loạn. Những kẻ muốn dùng ngải mê tâm hại người bắt buộc phải biết tên tuổi của nạn nhân thì mới thành công. Những tay nuôi loại ngải này thường bị dân làm ngải coi thường, liệt vào loại mờ ám.

    Một loại ngải khác có tên khá kinh dị là Huyết nhân ngải. Nó mọc trong các khu rừng có thú dữ. Muốn tìm được Huyết nhân ngải, phải đợi vào đêm, khi ngải ửng lên màu đỏ như máu mới có thể nhìn thấy và nhổ được vì ban ngày lá cây màu xanh như bình thường. Hoa của loài ngải này nhỏ li ti và có màu đỏ như những giọt máu. Tương truyền rằng, loài hổ báo sau khi ăn thịt những người tuổi Dần sẽ bỏ lại quả tim của nạn nhân, từ quả tim bỏ lại đó sẽ mọc lên Huyết nhân ngải. Khi nhổ loài ngải này, phải đọc thần chú, luyện để nó hội đủ khí âm dương trong hàng năm trời. Củ của Huyết nhân ngải nếu đem ngậm một lát nhỏ sẽ giúp nhịn đói 1 tuần mà sức lực không suy giảm. Ngải này giúp người dùng có thần giao cách cảm, đoán biết được những sự kiện nghìn trùng xa cách.

    Bí hiểm xung quanh cây ngải và việc nâng cao dân trí

    Nhiều người muốn tăng thêm chuyện linh thiêng huyền bí của ngải đã tạo ra vô khối những câu chuyện nghe rất hoang đường xung quanh việc luyện ngải. Ví như khi ngải ra hoa, tối phải cắm hương theo hình bát quái đỏ rực. Người yếu bóng vía đi qua, mới chỉ nhìn thấy những đốm lửa lập lòe thôi thì rùng rợn lắm rồi. Thậm chí còn có câu chuyện khi pháp sư luyện ngải, nhiều đàn gà lạc vào hôm sau cũng chỉ còn lại lông và xương, rồi để luyện được ngải phải biết huy động âm binh, ma quỷ để sai khiến…

    Ngày nay khi khoa học đã phát triển, và không còn “nhiều” đất cho các pháp sư hành nghề luyện ngải nữa. Tuy vậy, những câu chuyện đậm màu huyền bí vẫn là đề tài hấp dẫn những người hiếu kỳ trong lúc “trà dư, tửu hậu”. Mặt khác, các nhà Đông y học đang tiếp tục nghiên cứu những loài thực vật rất quý hiếm vốn được dùng làm ngải để dùng cho việc chữa bệnh. Nhiều người duy vật thì không tin vào những câu chuyện hoang đường, không có cơ sở, nhưng những người duy tâm lại cho rằng nếu không có cơ sở thì tại sao vẫn có những người bị bỏ bùa rồi sinh bệnh mà chết, nếu không được cứu chữa kịp thời theo cách bị coi là “phản khoa học” thì chắc gì đã toàn mạng.

    Có thể sau này nền khoa học sẽ tiếp tục theo đà tiến bộ nhanh chóng như trong mấy thập niên vừa qua và dần dần sẽ có nhiều người không tin rằng có sự tồn tại thật sự của bùa ngải. Nhưng cho dù thế nào thì sự đối nghịch giữa hai chủ thuyết duy tâm (hay duy linh) và duy vật có lẽ còn lâu lắm mới bị xóa nhòa. Chính những sự việc kỳ lạ diễn ra không được khoa học giải thích một cách cụ thể lại là nguyên nhân chính để những lời đồn đại, suy diễn có đất dụng võ. Đặc biệt những hiện tượng duy tâm thường lưu truyền trong một bộ phận những người có trình độ hạn chế, những vùng dân tộc ít người, những nơi mà nền văn minh của nhân loại chưa thể “chạm” tới được thì ở đó vẫn sẽ là miền đất hứa cho những quan niệm cổ xưa tồn tại và phát triển...

    Một tờ tạp chí của Trung Quốc cũng đã từng đăng tải bài viết liên quan tới một sự việc lạ xảy ra vào năm 1912 khi cả một khu làng tại tỉnh Sơn Đông xảy ra rất nhiều cái chết đáng ngờ bởi khi phát hiện ra các nạn nhân thì cơ thể của họ đã trở thành những cái xác khô không còn một giọt máu. Theo những người có tuổi trong làng cho biết thì không loại trừ khả năng những người này đã bị sát hại và trở thành thức ăn nuôi ngải. Dù sự việc sau đó bị chìm đi vì không ai có thể tìm hiểu được vì sao lại xảy ra những cái chết hàng loạt như vậy trong khi cả vùng không hề có dịch bệnh.

    Nguồn: Phapluatxahoi.vn

  2. #2
    Ngày tham gia
    Jul 2008
    Bài viết
    541
    Cảm ơn
    54
    Cảm ơn 152 lần trong 130 bài viết

    Mặc định Những câu chuyện huyễn hoặc về bùa ngải: Thỉnh thoảng, bùa cũng “linh”?

    Mua bùa ngải ép con gái “tảo hôn”

    Có một câu chuyện mà nhiều người dân ở xã Vĩnh Bửu, huyện Tân Hưng, tỉnh Long An, sẽ còn nhớ mãi. Đó là câu chuyện về một gia đình kiên quyết “tổ chức” tảo hôn lúc con gái mới 16 tuổi. Khi cô gái cự tuyệt, gia đình đã rước thầy bùa về làm lễ cúng, rồi đốt bùa chú bắt cô con gái phải uống. Khi đó, bà Giang đã tổ chức đám cưới cho cô con gái tên Dung. Sau khi về nhà chồng được vài tuần, cô bé đã lặng lẽ bỏ về nhà mẹ đẻ vì nhiều lý do khác nhau. Lo ngại phải trả lại tiền tổ chức cưới hỏi cho nhà trai và cũng vì sĩ diện với bà con chòm xóm, những người lớn trong gia đình đã khuyên can, thậm chí ép Dung trở lại nhà chồng nhưng cô bé một mực không đồng ý.

    Cho rằng Dung bị ma nhập, những người lớn đã nhiều lần đưa cô bé đến gặp các thầy bùa hành nghề rong tại các ghe xuồng trôi nổi. Các thầy này đều nói, vì có vong bám theo nên Dung mới không chịu về nhà chồng. Do vậy, cần phải giải trừ tà ma và mỗi thầy có cách trừ tà theo kiểu của mình. Thầy này vẽ bùa để gia đình mang về cúng, đốt bùa cho cô bé uống rồi đánh trừ tà. Thầy khác lại tiến hành bấm huyệt nhiều nơi trên cơ thể làm cô bé “dở sống dở chết”. “Em phải uống nước bùa có mùi hắc rất khó chịu và bị bấm huyệt vùng bụng, đùi làm thâm tím nhiều chỗ, đến giờ vẫn còn đau ê ẩm. Sức khỏe em bình thường chứ có bệnh gì đâu mà phải chữa”, Dung ấm ức kể.

    Điều đáng nói là những người có hành vi trên không biết mình đã vi phạm luật Hôn nhân và gia đình. Bà Giang và họ hàng Dung cho rằng đó là chuyện bình thường, người khác làm được thì họ cũng làm được. Người thân Dung nhất quyết không chấp nhận những lời khuyên can: “Việc của gia đình tôi hãy để chúng tôi tự giải quyết…”.



    Bàn bỏ bùa yêu của một thầy pháp người Mường được xem là bậc thầy về thuật bùa ngải. Ảnh: TL


    Linh ứng hay may rủi

    Trường hợp khác là của bà Phạm Thị Nguyệt ở xã Cẩm Long, huyện Cẩm Thủy, tỉnh Thanh Hóa. Bà đã lặn lội lên các bản mường của huyện Cẩm Thủy và Bá Thước chỉ để xin cho vợ chồng đứa con trai cái bùa yêu để chúng được đoàn tụ, gia đình yên ấm. Bà Nguyệt cho biết, những thầy bùa xui bà phải trộm thứ gì đó của chàng quý tử, chẳng hạn như cái áo, cái quần, vài sợi tóc hay một bức ảnh... Những vật đó phải lấy trộm và không được cho chủ nhân biết.

    Thực hiện lời thầy phán bà Nguyệt đã “trộm” tấm áo của anh con trai, rồi lén lút mang lên huyện Bá Thước cho thầy bùa. Ông thầy quay cái áo quanh bàn thờ 3 vòng, vừa quay vừa lẩm nhẩm vài câu thần chú vào chiếc áo rồi bảo bà mang về cho con trai mặc. Theo bà Nguyệt, làm như vậy sẽ khiến con trai bà yêu vợ hơn, không chơi bời, đàn đúm với cánh thanh niên hư hỏng nữa.

    Sau đó, anh con trai của bà mặc dù đã mặc chiếc áo yểm bùa, nhưng vẫn chứng nào tật nấy. Không nản chí, bà Nguyệt tiếp tục lên Bá Thước lấy bùa cho con. Lần này, lợi dụng lúc con trai đang ngủ say, bà dùng kéo cắt một khóm tóc, cho vào một túi nilon rồi mang đến cho thầy bùa. Thầy lấy mấy sợi tóc đó đem cuốn vào một thẻ tre nhỏ, lượn quanh nhà một vòng, sau đó thầy đặt thẻ tre có cuốn khóm tóc lên một cái bàn và thắp hương, miệng lẩm nhẩm thần chú...

    Sau lần này, con trai bà có những biểu hiện khác lạ. Chẳng hạn như một tuần về ngủ với vợ 3 lần, ít chơi cờ bạc. Trước đó anh chàng này đã đề nghị làm đơn ly dị, nhưng chẳng hiểu sao từ khi “ngấm” bùa, chẳng thấy gã nhắc đến chuyện chia tay nữa. Bà Nguyệt thấy thế mừng lắm và quyết định đi lấy thêm một lá bùa nữa với hy vọng làm cho con trai bà yêu vợ hơn. Thế nhưng, tính nết con trai bà chưa thay đổi hoàn toàn. Bà Nguyệt vẫn đi xin bùa yêu đều đều cho con trai, mặc dù cả vợ chồng con trai bà đều đi làm ăn xa. Sau đó, bà Nguyệt lại tiếp tục tìm đến một thầy bùa ở xã Cẩm Quý, huyện Cẩm Thủy để xin thêm lá bùa cho con trai nhằm cắt hẳn tính lăng nhăng. Lần này, bà lại đánh cắp tấm hình của vợ chồng con trai để nhập vào đó những lời nguyền tình ái, rồi mang về bỏ vào album ảnh của gia đình. Kể từ ngày đó, con trai bà Nguyệt sống hòa thuận với vợ và tu chí làm ăn.

    Bùa không “linh”, tại ai?

    Ngân và Minh, nhà ở quận 2, TP HCM quen nhau được một thời gian nhưng bị gia đình phản đối. “Em đã 18 tuổi, học lớp 12 mà cha mẹ cứ bắt ở nhà, đi đâu cũng khó khăn. Có hôm, trời mưa tầm tã mà bạn trai em cứ đứng dưới mưa chờ còn ba mẹ nhất định không cho ra khỏi nhà”, Ngân tâm sự. Được bạn bè mách nước, cặp tình nhân dẫn nhau đến thầy bói có tiếng ở quận Gò Vấp. Sau một hồi phán, thầy chốt: “Muốn yêu đương dễ dàng, cha mẹ không cấm cản tốt nhất là đi xin... “bùa yêu””. Sau đó, ông thầy giới thiệu cho đôi nhân tình một “đồng nghiệp” làm thầy pháp truyền “bùa yêu” mà thầy quảng cáo rất hiệu quả ở Bình Dương. Ngân lại rủ Minh lặn lội lên Bình Dương xin bùa. Cầm bùa đưa cho Nga, thầy dặn kỹ: “Không được để cha mẹ, mọi người biết chuyện lá bùa, luôn phải mang theo mình. Đặc biệt, đã xin bùa phép rồi mà ăn thịt chó là phản tác dụng ngay, mất linh”.

    Một trường hợp khác là Hoàng Mai, nhà ở TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai cũng không ít lần “cười ra nước mắt” khi mẹ cất công xuống tận Bà Rịa - Vũng Tàu xin bùa cho con gái. 27 tuổi, Mai làm công nhân may. Cty toàn nữ, lại ít giao tiếp ngoài giờ làm việc nên gần đến “tuổi băm”, Mai vẫn chưa có người theo đuổi. Nhìn con gái đi về vò võ một mình, cuối tuần, ngày lễ chỉ ở nhà, mẹ Mai xót lòng. Bà càng nao lòng hơn khi hàng xóm mỗi lần đến chơi đều hỏi thăm: "Cháu gái nhà chị chừng nào cho chúng tôi uống rượu mừng đây?”. Mai tỉnh bơ nhưng mẹ cô thì như có lửa trong lòng. Chẳng hiểu ai xui khiến, mẹ Mai hết vào chùa khấn bái, lại lặn lội đi xin “bùa yêu” với hy vọng con gái mau kiếm được tấm chồng. Mỗi lần có anh chàng nào tới nhà chơi, dù chỉ là bạn bình thường, mẹ cô đều đi xem bói coi đó có phải là chàng rể tương lai không. Bà răm rắp nghe theo lời thấy pháp căn dặn: “Để dưới đuôi giường của con, lộ ra người ngoài biết là bùa hết thiêng”.

    Còn Mai, sau nhiều lần dọn phòng, cô bắt đầu chú ý đến miếng giấy giấu kỹ dưới giường. Tò mò, cô lật lên xem miếng giấy đỏ có viết vài dòng chữ Nho ngoằn ngoèo. Mang đi hỏi mẹ, Mai mới bật ngửa khi mẹ cô nói đó là bùa xin cho con gái mau kiếm được chồng. Không ít lần, Mai lên tiếng về việc mê tín của mẹ, rằng dựa vào bùa ngải không thể có hạnh phúc thật sự. Mẹ Mai gạt ngay: “Thầy bảo chỉ cần để dưới giường mày là sẽ có người yêu và lập gia đình. Mày cứ để mẹ lo, chứ chừng này tuổi rồi mà chưa chồng con sao được”. Vài tháng sau, Mai đem người yêu về giới thiệu gia đình. Mẹ Mai mừng rơn vì tưởng “bùa yêu” có tác dụng. Chỉ đến khi Mai thú thật đã đem lòng yêu chàng hàng xóm từ lâu, bà mới nhổ toẹt lá bùa cất công thỉnh. Bà than thầm: “Đúng là lo bò trắng răng”.

    Ngày nay có khá nhiều bạn trẻ mê tín đã mất ăn mất ngủ sau khi đi xem bói, thậm chí xin bùa chú về giải hạn. Không chỉ Nga, mẹ Mai như kể trên mà nhiều bạn gái trẻ cũng “sống trong đau khổ” vì tin lời thầy bói. Huyền, 25 tuổi, nhà ở quận 3, TP HCM, tá hoả sau khi thầy bảo: “Tướng con cao ráo, xinh đẹp nhưng gặp cái số… ế chồng. Nếu lỡ thương ai thì cứ thương chứ có cưới rồi cũng chia tay. Nếu con quyết lấy chồng thì ít nhất phải qua 3 đời chồng mới yên ổn đường tình duyên”. Về nhà, Huyền mất ăn mất ngủ nhưng không dám nói với ai. Đến lúc bạn thân gặng hỏi, Huyền đau khổ kể lại chuyện đi bói tình duyên. Khanh nghe xong cười ngất rồi kể lại cho bạn bài học xương máu của mình. Cách đây nửa năm, Khanh cũng đến nhà ông thầy được truyền tai vừa giỏi bói toán lại có tài ngoại cảm nổi tiếng. Thầy nhìn mặt Khanh rồi phán: “Con tuổi Bính Dần, cao số. Dù có lựa người yêu kỹ thế nào vẫn khổ. Nếu muốn lấy chồng cho có thì cứ lấy. Chả cần chọn tháng nào, năm nào bởi số khổ thì chọn mãi nó cũng vẫn không khá hơn được. Thầy báo thế để con biết mà lựa”. Cứ tưởng Khanh sẽ ế chồng, khóc lóc với cái số hẩm hiu của mình nhưng nửa năm sau cô lấy chồng và đang sống hạnh phúc với người chồng hết mực thương yêu vợ…

    Trở lại câu chuyện của Ngân và Minh, sau khi xin được “bùa yêu”, cả hai suốt ngày ríu rít bên nhau, tình cảm vốn mặn nồng nay càng sâu đậm hơn, lúc này cả hai đều thầm cảm ơn cái “bùa yêu” kia đã giúp họ thỏa nguyện ước chỉ còn chờ đến ngày se duyên. Rồi đến lúc cả hai vào ĐH, cha mẹ không còn cấm cản bởi Nga và Minh đều đã trưởng thành. Nhưng chẳng bao lâu, Nga và Minh lại rơi vào cảnh “đường ai nấy đi”. Lý do chia tay của cặp đôi này (theo lời Nga): “Minh thay lòng đổi dạ khi vào ĐH được vài tháng. Mình thấy tình yêu đã hết nên không níu kéo. Lúc đó, nhìn lá bùa mang trong ví, chỉ biết ngậm ngùi cho cuộc tình chóng tàn”.


    Nguồn: Phapluatxahoi.vn

  3. #3
    Ngày tham gia
    Jul 2008
    Bài viết
    541
    Cảm ơn
    54
    Cảm ơn 152 lần trong 130 bài viết

    Mặc định Đi tìm sự thật về ngải… ăn thịt người

    Kỳ 1: Huyền thoại huyết ngải độc thần tướng

    Ngải cùng với bùa chú (tạm gọi là tà thuật) của giới pháp sư đã xuất hiện trong xã hội nước ta từ thuở xa xưa khẩn hoang lập ấp và đã trở thành một phần của văn hóa tâm linh dân tộc Việt. Trải qua bao biến cố thời cuộc, cho đến tận bây giờ, tà thuật vẫn âm thầm tồn tại trong xã hội hiện đại. Không ít người vẫn tin rằng, tà thuật là một phần không thể thiếu trong cuộc sinh tồn.

    Họ tin rằng, tà thuật có thể điều khiển thánh thần hoặc sai khiến những linh hồn người chết tác động vào người sống để đẩy lùi mọi thứ tật bệnh và kéo dài tuổi thọ. Họ cũng tin rằng, tà thuật có thể biến một loại thực vật (cây ngải) hoặc côn trùng (trùn ngải) trở nên có linh hồn như con người.

    Rất nhiều năm, PV đã tiếp cận và hòa nhập với giới pháp sư để tìm hiểu về thế giới dị biệt này nhằm giải mã những bí mật của tà thuật.

    Vì nhiều lý do tế nhị, trong loạt bài này, chúng tôi chỉ đề cập đến một góc nhỏ trong thế giới ngầm của giới tà thuật, đó là ngải ăn thịt.

    Cuộc săn lùng vô vọng

    Giữa năm 2012, nghe tin Chau Som, Hòa thượng trụ trì ngôi chùa Pnom Pi Lơ trên núi Nam Vy thuộc huyện Tri Tôn (An Giang) có nuôi loại ngải này, một nhóm pháp sư 5 người do thầy Tư Ẩn (vì lý do tế nhị, chúng tôi đổi tên nhân vật này) cư ngụ ở quận Bình Thạnh, TP HCM dẫn đầu tìm đến. Người viết bài này được Tư Ẩn cho tháp tùng.

    Theo lời đồn, vị sư trụ trì ngôi chùa đó thuộc hệ phái Tiểu thừa - Pà Li - Phật giáo Nam Tông. Ngoài đạo hạnh cao, ông còn là một cao thủ về bùa, chú, ngải thuật. Ông đã dùng tà thuật cứu chữa được rất nhiều người bị rắn độc cắn trong tình trạng thập tử nhất sinh. Có người đã sùi bọt mép, tim mạch ngưng nhịp, ông đọc thần chú, dập ngải đắp vào vết thương, chỉ sau ít phút nạn nhân có thể tự ngồi dậy ra về(?)



    Thánh sư Chau Som, người đã từng sở hữu cây huyết ngải độc thần tướng


    Thầy Tư Ẩn vạch kế hoạch táo bạo: Đích thân ông để cho rắn lục cắn. 4 người còn lại khiêng ông lên chùa để cho sư cứu chữa đồng thời quan sát tìm vườn ngải. Khi đã chấm được tọa độ, chờ cho Tư Ẩn khỏe mạnh, cả bọn sẽ chọn một đêm tối trời đột nhập vườn ngải. Thầy Tư Ẩn sẽ dùng tà thuật của mình "trục" ngải về.

    Khi đến chùa Pnom Pi Lơ, Tư Ẩn và nhóm bạn hữu hoàn toàn thất vọng vì vị sư Chau Som đã qua đời. Vị sư cả truyền nhân là Chau Kim Sa chỉ mới 25 tuổi cho biết, ngày xưa ông ngoại (sư Chau Som) có "nuôi" một vườn huyết ngải trong hốc đá bí mật giữa rừng trên đình Pnom Pi Lơ. Đó là loại ngải ác nên ông ngoại không truyền thụ cho con cháu bí quyết nuôi, luyện. Ông chỉ truyền bí pháp dùng ngải trị rắn cắn cứu người. Ông qua đời mang theo cả vị trí bí mật vườn huyết ngải.

    Tư Ẩn cùng nhóm bạn hữu bỏ hẳn 2 ngày leo núi lùng sục và hỏi han dân địa phương nhưng vô vọng.

    Trong giới tà thuật khu vực miền Nam, thầy Tư Ẩn khá nổi tiếng. Ông sinh năm 1940 ở Trảng Bàng (Tây Ninh). Năm 1960, Tư Ẩn về Bình Thành (Đồng Tháp) thọ giáo một huyền thoại tà thuật là thầy Ba Cao Lãnh. Tên khai sinh của thầy Ba Cao Lãnh là Lê Văn Khẩn.

    Năm 1963, Tư Ẩn bị chính quyền chế độ cũ bắt quân dịch. Khi chia tay, Tư Ẩn được sư phụ Ba Cao Lãnh tặng một sợi dây đeo cổ có chiếc nanh heo nạm bạc đã được "tươm bùa" để đạn… tránh né. Năm 1965, kết thúc một trận giao tranh với du kích Củ Chi, Tư Ẩn phát hiện ngực mình đau. Khi nhìn xuống thì thấy ngực áo rách bươm, sợi dây bùa không còn nhưng da còn in hằn dấu bầm tím hình chiếc nanh heo. Và Tư Ẩn suy đoán là chiếc nanh heo đã đỡ 1 viên đạn găm đúng ngực mình.

    Chết hụt, Tư Ẩn đào ngũ trở về Cao Lãnh tiếp tục theo thầy học đạo tà thuật. Nhờ tà thuật, Tư Ẩn dùng phép "ẩn thân" thoát được rất nhiều cuộc săn lùng đào binh của quân cảnh chế độ cũ cho đến khi đất nước thống nhất. Nhờ trốn quân dịch, Tư Ẩn đã học hết bài của sư phụ Ba Cao Lãnh.

    Năm 1989, thầy Ba Cao Lãnh qua đời, thọ 99 tuổi, Tư Ẩn mới trở về Sài Gòn mưu sinh. Ở một góc Đồng Tháp, danh tiếng thầy Ba Cao Lãnh tạo thành một luồng giai thoại ly kỳ dân gian cho đến tận bây giờ. Tư Ẩn kể rằng, khi còn sống, thầy Ba Cao Lãnh có nuôi một vườn ngải tổ gọi là "huyết ngải độc thần tướng".

    Chỉ có đích thân thầy Ba Cao Lãnh và Tư Ẩn mới được phép tiếp cận vườn ngải. Mỗi khi vào vườn ngải, Tư Ẩn phải niệm chú hộ thân. Thầy Ba Cao Lãnh cho rằng những người yếu pháp thuật, khi đến gần sẽ bị ngải ăn thịt dẫn đến lở loét dần cho đến chết.

    Thức ăn của ngải là thịt gà và… máu

    Việc chăm sóc vườn huyết ngải này là một kỳ công. Ngoài việc xây tường thấp có dán bùa cách ly ngải với môi trường bên ngoài, đúng giờ ngọ mỗi trưa và mỗi đêm, sư phụ dùng nước "dạ thủy" ngậm vào mồm phun sương để "tắm" cho ngải. Để lấy nước dạ thủy, Tư Ẩn dùng một tấm vải thưa giăng 4 góc giữa trời đêm.

    Ở giữa tấm vải găm 1 cây đinh để tạo thành vùng trũng. Mũi chiếc đinh hướng vào miệng 1 cái chai đặt dưới tấm vải. Hơi sương thấm vào tấm vải thành nước, chảy vào vùng trũng qua chiếc đinh rơi vào chai. Một phần nước sương pha với 10 phần nước mưa tạo thành nước tắm cho ngải. Để có đủ nước "tắm" ngải quanh năm, sư phụ dành hẳn một cái chum lớn để dự trữ nước mưa.

    Sau mỗi lần "tắm", ngải phải được "sưởi ấm" bằng hơi nhang và "nghe" thần chú.

    Mỗi năm chỉ cho ngải ăn 2 lần vào ngày xá tội vong nhân, rằm tháng 7 âm lịch và giờ giao thừa đầu năm. Thức ăn cho ngải là… gà trống thiến hoặc trứng gà.



    Một cây thuộc chủng họ huyết ngải huyền thoại


    Chính Tư Ẩn là người được sư phụ giao nhiệm vụ cho ngải ăn. Trước khi cho ngải ăn, con gà phải được tắm rửa thật sạch rồi chờ khô lông mới đưa vào vườn ngải.

    Đến tận bây giờ Tư Ẩn vẫn còn sởn gai ốc mỗi khi nhớ tới cảnh ngải ăn thịt gà.

    Con gà được thả vào vườn ngải đang ung dung thư thái đi sục thức ăn. Những cây ngải có vẻ hiền lành như cỏ, bất chợt rùng mình như đang ngủ ngon bị đánh thức. Những nhánh nhỏ nằm sát đất quắp lấy chân gà rất nhanh rồi co duỗi liên tục. Mỗi lần con gà giẫy giụa, đám ngải lại lao xao co duỗi những sợi nhánh để siết chặt hơn. Khoảng 1 phút sau, toàn bộ con gà bị quấn chặt nằm sát đất, cổ bị siết cứng không kêu được một tiếng.

    Đến lúc này, hầu như toàn bộ vườn ngải đều hướng về phía con gà để hưởng thụ. Những sợi lông dài, ướt vươn ra bám vào da thịt con gà. Sau vài ngày, con gà chỉ còn trơ lông và xương. Thỉnh thoảng Tư Ẩn lại thấy một chú chuột vô phúc nằm bó xác trong vườn ngải.

    Trứng gà ném vào, đám ngải cũng lao xao rồi quấn lấy. Vài ngày sau, vỏ trứng còn nguyên nhưng lòng trứng không còn.

    Khi sai khiến ngải thực hiện một "phi vụ" cúng tế nào đó, sư phụ hoặc Tư Ẩn phải thưởng cho ngải một bữa tiệc máu. Sư phụ và Tư Ẩn dùng dao trích huyết của mình vào một cái chén rồi rưới lên đám ngải. Nó cũng lao xao đón nhận lấy máu như mừng rỡ, vui sướng. Những sợi lông ngải chụm đầu vào những giọt máu tươi, say sưa hưởng thụ.

    Theo mô tả của Tư Ẩn, loại ngải độc này cao khoảng nửa mét, gần như không có lá chỉ có hoa và những sợi nhánh. Những cánh hoa có nhiều sợi lông màu đỏ như máu. Đầu mỗi sợi lông đều long lanh một giọt nước. Điều đặc biệt là khi no, ngải héo, khi đói ngải vươn thẳng đài hoa tua tủa ra khắp nơi. Ban ngày hoa tỏa hương thơm nhưng ban đêm lại hắt ra một thứ mùi thối rất khó chịu.

    Theo VTC

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •