PDA

Xem bản đầy đủ : Rùng rợn: Nồi cao tinh tinh nấu nhầm.... xác người



phatgoc
07-07-2014, 09:50 PM
Người dân thôn Đá Cóc vẫn không thôi sợ hãi về hình ảnh người thợ săn buộc xác “con tinh tinh quý hiếm” kéo về sân nhà, và nồi "cao tinh tinh" có màu đỏ nhờ nhợ...

Mười sáu năm, gần 6000 ngày đã trôi qua, nhưng trong những giấc mơ, đôi khi một số người dân thôn Đá Cóc vẫn còn gặp lại hình ảnh cái buổi chiều định mệnh ấy. Người thợ săn buộc xác “con tinh tinh quý hiếm” bằng dây rừng rồi vượt mấy ngọn đồi cao kéo về sân nhà, chuẩn bị mổ xẻ để ngày mai nấu cao.

Biết tin, cả làng nô nức kéo ra xem, ai cũng tò mò muốn được tận mắt thấy “con vật lạ”, rồi trầm trồ khen thợ săn may mắn. Sau ba ngày ba đêm thay phiên nhau đốt lửa, nồi cao được nấu xong, pha với rượu uống liên hoan. Để rồi cái cảm giác gây gây xộc thẳng lên mũi choáng váng, cũng từ khoảnh khắc ấy xộc thẳng lên trí óc, ám ảnh họ suốt 16 năm, và có thể sẽ ám ảnh cả cuộc đời.

Câu chuyện kinh hoàng này đặt cho mọi người nỗi day dứt: Chỉ vì một chút hám lợi nhỏ nhoi, một số người tại ngôi làng vùng trung du này lại quên khuấy đi chuyện đặt ra những nghi vấn. Người ta hồ hởi mang “con tinh tinh” đi nấu cao, hồ hởi chúc rượu nhau, để rồi sau đó “chết đứng” khi biết rằng sự thật là mình đã mắc một nhầm lẫn nghiêm trọng không thể sửa đổi.

Tinh tinh từ Lào chạy sang Phú Thọ?

Mười sáu năm trước đây, ông Đinh Văn Ngạch (SN 1946, ngụ thôn Đá Cóc, xã Thắng Sơn, huyện Thanh Sơn, Phú Thọ) được một chủ rừng trong vùng tên Nguyễn Văn Ước thuê trông coi khu rừng trồng cây lấy gỗ trên đồi Đồng Cốc, cách nhà hơn 3km. Lúc bấy giờ vùng này còn khá hoang vu, nhiều rừng rậm. Trong quá khứ, cha ông Ngạch là thợ săn có tiếng trong vùng nên ông Ngạch và một số anh em trong gia đình cũng nối nghề thợ săn. Cứ có thời gian rảnh là anh em nhà này lên rừng săn thú, chim muông.

Chiều ngày 5/12/1998 (âm lịch là 17/10/1998), người thợ săn lên khu rừng mình trông coi để kiểm tra, kết hợp đem theo dụng cụ săn bắn. Len lỏi trên cánh rừng rậm rạp tìm chim muông thú rừng, khi cách đỉnh đồi khoảng 80m, ông phát hiện một khu vực có nhiều ruồi nhặng bay. Tiến lại gần, ông thấy một khoảng rừng bằng phẳng cháy trụi. Đặc biệt gần đó xuất hiện một vật thể lạ, đã cháy phái ngoài đen thui do lửa đốt, dáng giống hệt một con khỉ, nhưng to lớn hơn khỉ đến vài lần.


http://docbao.com.vn/NewsMedia/Assets/07-07-2014/cao-tinh-tinh.jpg

Núi rừng Đá Cóc vẫn còn ám ảnh câu chuyện rùng rợn

Mười sáu năm trước, ở vùng bán sơn địa này, báo chí hiếm như lá mùa thu, internet còn là chuyện trong cổ tích, cả làng chỉ có vài cái vô tuyến, nên tin tức không vượt quá lũy tre làng. Khi ấy đúng dịp người ta truyền tai nhau đồn đại, ở tận nước Lào (mấy ai biết nước Lào cách xa Phú Thọ đến 600 – 700km), rừng nguyên sinh bên ấy bị cháy lớn, nhiều con vật quý hiếm chạy tán loạn đi tìm nơi khác sinh sống. Nhìn vật thể cháy đen, ông thợ săn cả đời mới vài lần rời làng liền suy đoán, đây là một con vật, “nạn nhân” cháy rừng ở nước Lào, chạy đến đây thì không may “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”, gặp một đám cháy nhỏ khác, bị chết cháy. Quan sát kỹ hình dáng, ông thợ săn khẳng định đây là loài tinh tinh quý hiếm. Chính nhận định này là khởi nguồn cho một loạt câu chuyện rùng rợn sau này.

Người thợ săn cho rằng xác chết là con vật quý hiếm nên mừng thầm, tìm cách đưa về làng. Ông tìm loại dây rừng bền chắc, dẻo, buộc vào xác “con tinh tinh”, vắt dây lên vai, kéo vượt qua quả đồi, đưa về làng cách đó hơn 3km. Về đến nhà thì trời chiều muộn, ông bỏ “con vật” ở góc sân, đợi sáng mai trời sáng sẽ tiến hành xử lí.

Biết tin ông Ngạch săn được loài “động vật quý hiếm” xưa nay chưa từng xuất hiện ở địa phương, dân làng từ già đến trẻ nô nức kéo đến sân nhà ngắm nghĩa, trầm trồ ngợi khen “con vật” lạ. Ông Hoàng Văn Dũng, Trưởng thôn Đá Cóc nhớ lại, khi đó ông đã làm trưởng thôn, nghe tin nhà hàng xóm “săn” được “thú quý hiếm” nên cũng sang xem tình hình.

Kiểm lâm viên xin “đầu tinh tinh” làm kỷ niệm

Theo mô tả của ông trưởng thôn, xác “con tinh tinh” khi ấy đã bị biến dạng, cháy xém, đen thui, lưng gù, bắp chân vừa to vừa dài. Đặc biệt, quan sát thấy hai bàn tay co quắp, móng tay khá dài, chi trước phồng lên. Do bị cháy nên cằm hất lên, cổ rụt, khuôn mặt co lại khiến cả hàm răng nhe ra trắng nhởn. “Trông giống y hệt con tinh tinh mà mọi người được xem trong tranh ảnh, vô tuyến. Quả thật nó quá giống tinh tinh, khiến cả tôi khi đó cũng tin rằng đó là loài vật quý hiếm”, ông trưởng thôn trần tình.

Vì thấy “con vật” có kích thước to, dài, dân làng còn khiêng ra giữa sân để đo chiều dài, cân nặng.Mọi người thực hiện động tác đo đạc với vẻ tò mò, hăng hái, cười nói rôm rả. Đến tận đêm muộn, mọi người mới tản ra, ai về nhà nấy. Gia đình ông thợ săn cũng đi ngủ sớm để sáng mai tiến hành mổ xẻ “con vật”.

Sáng hôm sau, ông Ngạch cùng anh em trong nhà và một số hàng xóm thân thích chuẩn bị dao, thớt, gầu múc nước, ra ao đầu làng. “Con tinh tinh” được khiêng theo để rửa sạch, mổ xẻ. Tổng cộng có khoảng trên mười người trực tiếp tham gia việc mổ xác “con tinh tinh”, cùng hàng chục người khác là dân làng tò mò đến xem. Người trực tiếp cầm dao lóc thịt, chặt xương là ông Đinh Viết Dung, em rể của ông Ngạch. Hoàn tất công việc, ông Dung còn giữ nguyên một chi trước của “con tinh tinh”, mang về treo ở gác bếp trong nhà làm kỷ niệm.

Cũng trong buổi sáng hôm đó, thông tin về việc dân làng bắt được “động vật quý hiếm” đã đến tai cơ quan chức năng. Một cán bộ kiểm lâm địa phương được cử đến. Vị kiểm lâm viên đến muộn, khi người làng đã hoàn tất xong việc mổ xẻ, nên ông chỉ chụp được 7 kiểu ảnh về bộ xương “tinh tinh”. Vị cán bộ kiểm lâm còn xin chiếc đầu “tinh tinh” về làm kỷ niệm. Trước khi rời đi, kiểm lâm viên đề nghị mọi người hoãn việc nấu cao lại để ông lên cấp trên báo cáo tình hình, nhưng cả một tuần sau mới thấy quay lại, khi đó nồi cao đã nấu xong từ lâu.

Loại cao đặc biệt có màu đỏ nhạt

Cán bộ kiểm lâm vừa quay lưng đi, những người đàn ông cũng phớt lờ lời dặn dò. Sau khi xương, thịt được phân loại xong xuôi, bắt tay nấu “cao tinh tinh”. Ông trưởng thôn nhớ lại, khi đó ông còn năn nỉ mua lại một phần xương cốt để mang về nấu cao, nhưng không được ông thợ săn đồng ý. “Cũng may về sau tôi không mua được. Nghĩ lại đến giờ vẫn thấy rùng mình dựng hết gai ốc”, ông trưởng thôn nhớ lại.

Để chuẩn bị nấu cao, người nhà ông thợ săn chuẩn bị một cái nồi to, xây một lò bếp thật lớn, chất củi thành đống bên cạnh. Hơn chục người cả ngày lẫn đêm thay phiên nhau trực nồi cao. Lò lửa luôn được đốt hết công suất, lâu lâu lại thêm nước vào nồi, tránh việc nước cạn, có thể cháy nồi cao. Ai cũng háo hức chờ đợi “nồi cao quý” ra lò. Sau ba ngày ba đêm, việc nấu cao hoàn thành. Mọi người vớt cao ra đĩa, rồi để nguội. Theo hồi ức của những người chứng kiến, loại cao này khá mềm, có màu đỏ nhạt chứ không giống màu nâu, cứng như những cao khỉ thông thường. Mọi người cứ gạt đi: “Cả đời mới thấy tinh tinh một lần, đương nhiên cao tinh tinh phải khác cao khỉ chứ”.


http://docbao.com.vn/NewsMedia/Assets/07-07-2014/cao-tinh-tinh1.jpg

Một nhân chứng kể lại câu chuyện

Bõ công bao ngày háo hức chờ đợi, nay nồi cao nấu xong, mọi người liền đi mua rượu, ngâm với một phần cao rồi tò mò thưởng thức “rượu quý”. “Lộc bất tận hưởng”, rất đông dân làng cùng được uống loại rượu này chứ không riêng ai.

Nhân chứng Nguyễn Văn Đông (SN 1964, ngụ khu Dốc Cóc, xã Hoàng Xá, huyện Thanh Thủy, Phú Thọ), một người hôm đó tình cờ có mặt tại thôn Đồng Cóc, cũng được “thưởng thức” loại rượu này. Ông Đông nhớ lại, từ nhà ông đến nơi nấu cao tinh tinh chỉ hơn chục km. Khi đó ông thường xuyên qua đó chở đá thuê. Một hàng xóm của chủ nồi cao là người quen với ông Đông, nên hôm đó khi đang chở đá qua đường trước nhà, ông được mời vào nhà uống “rượu quý”.

Nhân chứng nhớ lại: “Chủ nhà mời tôi uống hai chén nhỏ. Khi ấy tôi còn đùa với ông ấy là mang số còn lại uống hết đi thì anh ấy cười, không đồng ý, nói rằng rượu này quý, uống ít thì mới bổ, có tác dụng rồi cất cẩn thận vào góc tủ”.

Ông Đông nhớ lại, không hiểu sao “cao tinh tinh” màu đỏ nhờ, nhưng khi pha vào rượu, hỗn hợp này lại có màu vàng như mỡ gà. Và đặc biệt, cảm giác gây gây khi uống vào thì đến chết vẫn không quên được. “Nói thật khi ấy mọi người nói là rượu quý, lại rất bổ, cả đời gặp một lần nên tôi mới uống hai chén. Nó gây xộc thẳng lên mũi, gây đến mức không thể tưởng tượng được vì trên đời này chưa có cái gì để so sánh”, nhân chứng nhớ lại.

Nồi cao hôm đó, sau khi cô đặc lại, có trọng lượng hơn 1kg. Trong thời gian chờ cao khô cứng để phân chia, mọi người rụng rời chân tay vì một nghi vấn. Mới nghe đặt giả thiết, người nào đã lỡ uống “cao tinh tinh”, cảm giác gây gây lại xộc lên, móc mồm móc miệng ọe ra cả tuần lê lết.

(Còn nữa)


Nguồn: Baophapluat.vn

phatgoc
22-07-2014, 01:49 AM
Dân làng nhầm tưởng xác người là xác tinh tinh nên đem về nấu cao, ngâm rượu uống. Nhưng tại sao một phụ nữ sống ở địa phương khác lại tìm thấy xác ở khu rừng Đông Cốc xa xôi? Phải chăng có người giết bà rồi đem lên đồi đốt xác phi tang; hay vì một chuyện riêng tư nào đó mà nạn nhân quẫn trí, tìm lên đồi cao tự thiêu?


http://docbao.com.vn/NewsMedia/Assets/21-07-2014/nau-nham-xac-nguoi.jpg

Di ảnh người phụ nữ bị một số người nhầm tưởng là “tinh tinh” nên mang về nấu cao

Như đã đưa tin, trong bài viết: "Rùng rợn nồi cao tinh tinh nấu nhầm... xác người": Mười sáu năm về trước, chiều ngày 5/12/1998, ông Đinh Văn Ngạch (SN 1946, ngụ thôn Đá Cóc, xã Thắng Sơn, huyện Thanh Sơn, Phú Thọ) lên khu rừng mình trông coi để săn bắn, phát hiện khoảng rừng bằng phẳng cháy trụi. Đặc biệt gần đó xuất hiện một vật thể lạ, đã cháy phía ngoài đen thui do lửa đốt, dáng giống hệt một con tinh tinh.

Ông Ngạch kiếm dây rừng kéo xác “vật quý hiếm” về làng. “Xác “con tinh tinh” đã bị biến dạng, cháy xém, đen thui, lưng gù, bắp chân vừa to vừa dài, hai bàn tay co quắp, móng tay khá dài, chi trước phồng lên. Do bị cháy nên cằm hất lên, cổ rụt, khuôn mặt co lại khiến cả hàm răng nhe ra trắng nhởn. Cả làng kéo đến xem. Hàng chục người hồ hởi xẻ thịt “tinh tinh”, nấu cao ngâm rượu uống.

Không ai ngờ “con tinh tinh” ấy là… xác người. Vài ngày sau, khi một lão nông tìm thấy chứng cứ chứng minh đó là người tự thiêu, ba xe cảnh sát tìm tới vùng sơn thâm cùng cốc. Kết quả giám định ADN kết luận “con tinh tinh” bị dân làng Đá Cóc nấu thành cao chính là một thiếu phụ gần đó.

Tổng cộng hơn 20 người trực tiếp nấu cao hoặc chứng kiến việc nấu cao “con vật quý hiếm” đều được triệu tập lấy lời khai. Tuy nhiên, tất cả những người này đều nhất loạt khai khi đó không biết xác chết là con người, chỉ nghĩ là con vật vì hình hài quá giống tinh tinh. Bản thân ông thợ săn, người đầu tiên phát hiện ra xác chết và mang về làng nấu cao, cũng một mực cho rằng khi ông lên rừng thì phát hiện “con tinh tinh” khi đó đã có biểu hiện phân hủy nhẹ, ruồi nhặng bâu đầy, chuyện xác người ông còn nhầm lẫn là “tinh tinh”, thì vì sao nạn nhân chết, ông không hề hay biết. Mọi người thoát tội.


http://docbao.com.vn/NewsMedia/Assets/21-07-2014/nau-nham-xac-nguoi1.jpg

Hơn 20 người trực tiếp nấu cao hoặc chứng kiến việc nấu cao đều được triệu tập lấy lời khai.

Như vậy đã có thể kết luận, dân làng nhầm tưởng xác người là xác tinh tinh nên đem về nấu cao, ngâm rượu uống. Nhưng tại sao một phụ nữ sống ở địa phương khác lại tìm thấy xác ở khu rừng Đông Cốc xa xôi? Phải chăng có người giết bà rồi đem lên đồi đốt xác phi tang; hay vì một chuyện riêng tư nào đó mà nạn nhân quẫn trí, tìm lên đồi cao tự thiêu?

Chuyện đời buồn của người phụ nữ không chồng

Nhân chứng vụ việc cho biết, buổi chiều hôm công an xuống địa phương, chuẩn bị đưa tang vật “cao tinh tinh” lên xe ô tô về TP Việt Trì xét nghiệm thì tiếng chuông điện thoại bàn tại UBND xã Thắng Sơn vang lên. Đầu dây bên kia giới thiệu là người của UBND xã Yên Lương cùng huyện Thanh Sơn.

Ủy ban xã này thông báo, bà Đinh Thị Minh Th. (SN 1949, ngụ đội 7, xã Yên Lương) mất tích từ ngày 29/11 đến nay chưa tìm thấy. Khi đi bà Thời đeo dép tông màu vàng, đội nón trắng, khoác túi đựng quần áo, cầm một can đựng nước. Chưa cần kết quả xét nghiệm, những vật chứng tìm thấy tại hiện trường đã đủ cho thấy 90% “con tinh tinh” chính là bà Th..

Pháp luật & Thời đại đã tìm đến nhà người phụ nữ xấu số mất mạng 16 năm về trước để dựng lại hiện trường sự việc. Ông Đinh Văn T. em trai nạn nhân cho biết, chị gái mình là con thứ hai trong gia đình có năm anh em. Lớn lên bà theo học một lớp sư phạm, nhưng thời chiến tranh, đang học thì nhà trường giải thể, bà Th. quay về sống với bố mẹ. Lúc đó các chị em còn lại trong gia đình đều đã lập gia đình, ra ở riêng. Ở nhà chỉ có bố mẹ già ốm yếu và ông T.. Vậy là bà Th. gánh vác trách nhiệm cấy cày làm lụng nuôi bố mẹ già. Tuổi trẻ bà nhanh chóng qua đi, cuối cùng không lấy được chồng, đành ở vậy với bố mẹ và em trai.

Trong ký ức của người em trai, chị gái ông là người hiền lành, chăm chỉ, thường xuyên chăm sóc cha mẹ và các cháu chu đáo. Trước hôm mất tích, bà Th. thường ở nhà chăn trâu bò, làm ruộng, nương rẫy cùng vợ chồng người em. Cuộc sống dù vất vả nhưng đủ ăn, mọi người thương yêu nhau. Gia đình có người anh làm công an công tác trong Sài Gòn. Trước khi mất tích, bà Th. từng một thời gian vào trong Nam sinh sống với anh trai.

Mười sáu năm trôi qua, cảnh vật và cuộc sống thay đổi nhiều, ông T. vẫn nhớ như in hôm chị gái mất tích là ngày 29/11/1998. Sáng đó vợ chồng ông đi làm nương rẫy sớm, con cái đi học, một mình chị gái ở nhà. Đến tối đi làm về, không thấy chị gái đâu, vợ chồng ông hỏi hàng xóm thì được biết, khoảng 9h sáng, thấy bà Th. đi khỏi nhà, ra đường cái bắt xe ngược lên theo hướng thị trấn Thanh Sơn.

Sau ba hôm không thấy chị gái về, cũng không nhận được tin tức gì, gia đình bắt đầu lo lắng, bất an. Người em trai nhớ lại, khi đó gọi điện cho các anh chị sống trong huyện và người anh sống trong Sài Gòn, nhưng không ai biết bà Th. đi đâu. “Khi đã gọi điện đến hết anh chị em, bạn bè, người thân họ hàng mà không biết tin tức gì về chị, tôi đã báo cáo sự việc lên chính quyền thôn, xã, đề nghị giúp đỡ tìm kiếm chị tôi”, ông T. nhớ lại.

Gần một tháng sau, gia đình mới phong thanh nghe được tin ở xã bên có sự việc một người chết cháy ở trên đồi, đã bị nấu cao vì nhầm tưởng là tinh tinh. Ông T. được công an mời ra ủy ban xã lấy mẫu đi xét nghiệm AND, đến lúc ấy mới hay hóa ra người chết cháy kia chính là chị gái mình.

Ông T. nhớ lại: “Sau đó công an giao cho gia đình tôi một hũ tiểu đựng chiếc đầu lâu, túi bóng đựng cao, một số xương xẩu và vài cái khuy áo, cạp tóc… Gia đình tôi rất sốc, không tin là người nhà mình làm sao mà đến nông nỗi này”.

Nén lại đau thương, gia đình tổ chức đám tang như bình thường cho người xấu số. Rất đông dân làng tự nguyện quên góp công sức, tiền bạc để đám tang tươm tất nhất có thể. Sau hơn một ngày tổ chức theo đúng nghi lễ ma chay của người Mường ở địa phương, phần mộ người xấu số được chôn cất ở một gò đất cao, cách nhà khoảng 1km, xây bằng xi măng kiên cố.

Nạn nhân bị sát hại hay chán cảnh đơn thân nên tự vẫn?

Cái chết của bà Th. vì động cơ gì, mãi mãi vẫn chìm trong bí ẩn. Chỉ có lời khai suy đoán từ một nhân chứng duy nhất là ông Tám, người đã phát hiện ra sự thật “tinh tinh” chính là xác người. Đêm ấy ông đã chứng kiến vụ cháy ở ngọn đồi phía bên kia, nhưng nạn nhân tự vẫn, hay nạn nhân bị sát hại rồi đem lên đồi đốt xác phi tang?


http://docbao.com.vn/NewsMedia/Assets/21-07-2014/nau-nham-xac-nguoi2.jpg

Em trai nạn nhân cho rằng cái chết của chị gái mình có oan khuất

Sau sự việc, dân địa phương kể cho nhau rằng, thời gian bà Th.vào Sài Gòn sống với anh trai, gom góp được hai bông tai bằng vàng nặng hai chỉ. Hôm bỏ nhà ra đi, khoảng 17h, bà đến địa phận xã Thắng Sơn, định bắt xe đi La Phù (Thanh Thủy, Phú Thọ). Bà dừng lại ở trạm chờ xe 318 một hồi lâu nhưng không có xe, nên đi quay trở lại. Sau đó bà mất tích, rồi phát hiện ra xác ở trên đồi, chết cháy. Khoảng cách từ trạm chờ xe 318 đến ngọn đồi phát hiện xác chết là trên 3km. Khoảnh cách từ nhà bà đến chỗ xác chết khoảng 10km.

Theo suy đoán của một số người, sau khi bà Th. không bắt được xe, định quay lại thì bị kẻ xấu sát hại, cướp đôi bông tai bằng vàng, sau đó mua xăng, lôi xác lên đồi, gom củi lại đốt xác phi tang. Suy đoán này khá có cơ sở, vì sau đó những đồ dùng của bà đều được tìm thấy, riêng đôi bông tai bằng vàng là không thấy đâu. Dù có bị cháy, vàng cũng không thể tan ra thành nước ngấm xuống đất. Nếu không bị cướp, thì có thể một ai đó sau này khi đến hiện trường vụ cháy, đã nhanh tay đút túi?

Tuy nhiên, Trưởng thôn Đá Cóc Hoàng Văn Dũng cho biết, theo điều tra của công an, nạn nhân chết là do tự vẫn. Bà Th. sống một mình không chồng con, thời gian đó lại xích mích với gia đình người em nên bà nghĩ quẩn. Sau khi không bắt xe đi được đến nhà người quen, bà đã mang chiếc can nhựa đi mua xăng, sau đó lên đồi thu dọn lại củi rồi tưới xăng châm lửa đốt tự thiêu.

Kết luận chính thức của cơ quan điều tra lại không thuyết phục được người thân bà Th. Em trai nạn nhân cho biết, chị gái mình có thói quen mang theo can là để đựng nước uống khi đi xa, nhất là đi tàu xe. Hơn nữa, không lí do gì bà lại đi đến một nơi xa xôi như vậy mới tự vẫn. Ngoài ra, nếu có ý định tự vẫn thì tại sao khi rời khỏi nhà bà lại mang theo túi quần áo?

Ông Đinh Văn Hoàn, Chủ tịch UBND xã Thắng Sơn cho biết, công an đã vào cuộc điều tra cặn kẽ sự việc trước khi đưa ra kết luận cuối cùng, nên dù có thể vẫn còn một vài uẩn khúc, nhưng lý do tự thiêu tự vẫn vẫn là lý do có sức thuyết phục nhất.

Về sự việc người dân nhầm lẫn tai hại, xác người lại tưởng xác động vật nên đem về nấu cao, ông chủ tịch xã cho rằng đây là tai nạn đau lòng, không ai muốn xảy ra. Ông chủ tịch xã tiếc nuối: “Giá như khi phát hiện vật thể lạ, người dân không vì một chút hám lợi mà báo ngay cho lực lượng chức năng địa phương xuống kiểm tra, xử lí thì đã tránh được những sự việc đáng tiếc như đã xảy ra”.

Ông Hoàn lý giải thêm, hiện nay diện mạo xã Thắng Sơn đã thay đổi, đời sống nhân dân được cải thiện, trình độ dân trí được nâng cao. Tuy nhiên, 16 năm về trước, nơi đây còn hẻo lánh, điều kiện kinh tế khó khăn, trình độ dân trí thấp, nhận thực của một số người dân còn hạn chế. Đấy cũng là một phần nguyên nhân dẫn đến sự nhầm lẫn tai hại trên.


Nguồn: Baophapluat.vn