PDA

Xem bản đầy đủ : Người Thanh Hóa quê "choa"



raul
03-12-2008, 08:59 PM
Tự thuật của một SV đã 23 lần hiến máu

23 lần hiến máu đối với tôi và cũng như bao bạn trẻ khác là một kỷ lục - kỷ lục hiến máu của sinh viên Việt Nam. Tôi không có tiền để giúp mọi người. Cái tôi có chỉ là những giọt máu nhỏ bé của mình...


Tôi sinh ra trong một miền quê nghèo khó ở Thanh Hóa. Bốn anh em tôi lần lượt ra đời trong tình thương yêu của cả cha lẫn mẹ. Dù nghèo khó nhưng gia đình hết mực đầm ấm và yêu thương nhau. Anh em tôi được cha mẹ lo cho học hành chu đáo.

Trước kia cha đi bộ đội tình nguyện. Ông trở về nhà mang trong mình bệnh nặng. Dẫu vậy, cha vẫn cố gắng đi làm, không muốn để cho anh em chúng tôi đói khổ. Hằng ngày, cha mẹ đi làm cực nhọc để kiếm tiền nuôi anh em chúng tôi. Cha đi làm thợ nề vất vả vô cùng. Rồi chẳng may cha tôi bị căn bệnh sốt rét tái phát.

Bệnh của cha tôi ngày càng nặng, phải điều trị tốn kém. Bao nhiêu đồ đạc trong nhà, mẹ phải bán đi lấy tiền mua thuốc cho cha. Có lần cha tôi sơ ý bị điện giật. May mắn lúc đó có bà con hàng xóm sang cứu giúp, nếu không chúng tôi đã vĩnh viễn mất cha.

Một mình mẹ tôi lăn lộn với gần mẫu ruộng mà vẫn không thấm tháp gì. Trái mùa vụ, mẹ còn đi làm thuê kiếm thêm tiền lo chi tiêu trong nhà. Lay lắt mãi tôi cũng tốt nghiệp cấp 3. Trong khi bạn bè cùng trang lứa háo hức đi thi đại học thì tôi đành phải gác lại ước mơ giảng đường, xin mẹ vào Nam làm thuê kiếm tiền phụ giúp mẹ trả tiền vay ngân hàng và có chút tiền ôn thi đại học.

Tôi vào TP Hồ Chí Minh tìm việc làm thuê. Tôi làm đủ mọi công việc từ bốc vác, phụ hồ đến bán cafe, bán hàng... Đêm về, tôi lại mang sách ra học bài. Hành trình hiến máu đến với tôi cũng tình cờ.

Có lần đi qua Hội Chữ thập đỏ TP Hồ Chí Minh (CTĐ TP.HCM), thấy dòng chữ: "Hiến máu cứu người là một nghĩa cử cao đẹp", tôi đã vào hiến máu. Lần đầu tiên chiếc kim lấy máu to, bóng loáng đưa vào tay, tôi run sợ. Nghĩ lại, mình đã từng đi khắp nơi, làm bao nhiêu công việc nặng cũng không hề hấn gì.

Kim tiêm không làm tôi nản chí. Hơn nữa nhớ lại lần cha tôi bị điện giật, may mắn được bà con hàng xóm cứu giúp nên tôi càng thấy sự cần thiết cứu tính mạng con người. Sau lần hiến máu đó, tôi thường xuyên hiến máu tại Hội CTĐ TP.HCM. Mỗi mùa hè, tôi lại vào TP Hồ Chí Minh làm thêm và hiến máu. (Gần đây nhất là ngày 16/11 vừa qua, tôi đã đi hiến máu lần thứ 23 của mình).

Rồi một tai họa ập xuống đầu tôi khi mắc phải căn bệnh quái ác. Theo kết quả chụp cộng hưởng - Citi, bác sĩ cho biết tôi bị gãy 4 eo (L2, 3, 4, 5) và thoái hóa các đốt sống thắt lưng, cần phải phẫu thuật nẹp vít.

Do trước kia thời gian ở TP Hồ Chí Minh tôi bốc vác nặng nhọc, quá sức và bị thêm chấn thương nặng khi đá bóng. Cầm bệnh án trên tay với mức phí gần 30 triệu đồng mà tôi lặng người. Số tiền lớn quá làm sao tôi có thể phẫu thuật được khi mà gia đình quá nghèo, 3 em còn thơ dại, bố mẹ vất vả cả đời giờ lại càng già yếu hơn. Mẹ biết, chắc thương tôi mà chết mất.

May mắn với tôi khi có một phóng viên biết chuyện viết bài mong bạn đọc, các nhà hảo tâm giúp tôi phẫu thuật. Bạn đọc, bạn bè trong lớp, các thầy chùa và bà con Phật tử Kim An (TP Huế) quyên tiền, chăm sóc và tiếp máu lúc tôi phẫu thuật. Nếu không có sự may mắn, giúp đỡ của mọi người có lẽ giờ tôi vẫn còn đau đớn, chưa khỏi bệnh và tôi sẽ không tiếp tục hiến máu được.

Sao nhiều người tốt với mình như vậy? Đến chùa, sư thầy bảo tôi: "Nhân quả báo ứng, con giúp người nên giờ người giúp". Máu có vòng tuần hoàn và tôi còn biết có vòng tuần hoàn của tình thương và lòng nhân ái nữa. Tôi vẫn tiếp tục hiến máu đều đặn và đã được 23 lần. 23 lần hiến máu đối với tôi và cũng như bao bạn trẻ khác là một kỷ lục - kỷ lục hiến máu của sinh viên Việt Nam.

Có người không tin và cho tôi bị "khùng". Nhưng nhiều lần chứng kiến những bệnh nhân đi bệnh viện, nhất là những em bé phẫu thuật trong cơn nguy kịch cần máu, tôi muốn làm điều gì đó. Tôi không có tiền để giúp mọi người. Cái tôi có chỉ là những giọt máu nhỏ bé của mình...

Hiện nay tôi đang là sinh viên năm cuối của Trường Đại học Khoa học Huế. Chủ nhật hằng tuần, tôi đi chùa sinh hoạt gia đình phật tử - như gia đình thứ 2 của tôi.

Sống với gia đình, tôi được quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ tận tình như những người con của mảnh đất cố đô. Tôi tham gia vào Câu lạc bộ sinh nhật Hồng tuổi 18 - hiến máu cứu người thuộc Trung tâm Huyết học truyền máu Bệnh viện Trung ương Huế.

Thông qua bài viết này, tôi mong lắm sự chia sẻ, chung tay của mọi người, tôi và các bạn đều là những người trẻ tuổi có sức khỏe và nhiều hoài bão. Tôi sẽ luôn cố gắng sống, học tập, rèn luyện để xứng đáng là thế hệ trẻ của người Việt Nam và phấn đấu "Giúp được ai thì cố gắng giúp"...



Hoàng Văn Quân (Lớp Báo chí K29, ĐHKH Huế)